Đúng là nịnh nọt một chút thì mọi chuyện sẽ dễ dàng hơn… Giản Mạt nhìn câu cuối cùng kia, cơ thể không chịu được khống chế mà run rẩy.
Có chút lạnh lẽo!
Lúc điện thoại reo chuông thì Cố Bắc Thần đang đánh golf, bên cạnh là hai người nước ngoài, ba người thường dùng tiếng Anh nói chuyện với nhau, chỉ có vài câu nói, đã đạt được hạng mục giá trị hàng trăm triệu đô la Mỹ.
“Anh Thần…” Tiêu Cảnh bước lên, đưa điện thoại cho anh.
Cố Bắc Thần mở tin nhắn ra, lúc nhìn điện thoại bước chân có chậm đi một chút, đến lúc nhìn thấy câu cuối cùng, trong lòng anh dường như có một dòng nước ấm chảy qua. Rất nhanh, khiến anh không tự giác được mà hơi nâng nâng khóe miệng.
Tối hôm qua lúc người đàn ông kia nghe máy, anh đã hỏi qua bác sĩ về tình hình rồi, tai nạn không lớn, nhưng mà cô hôn mê rồi… nói anh không lo lắng ư? Dù gì cũng là người phụ nữ ngủ cùng anh gần hai năm, sao có thể nói là không quan tâm một chút nào chứ.
Cố Bắc Thần tắt điện thoại đi giao cho Tiêu Cảnh, tiếp tục đi đánh bóng.
Giản Mạt đến văn phòng vẫn chưa nhận được tin nhắn hồi âm của Cố Bắc Thần, cũng không để ý, dù gì thì cô cũng giải thích rồi, tin hay không thì cũng vậy rồi.
“Mạt Mạt, điện thoại của giám đốc…” Đúng lúc, Tô Kha Dương cầm điện thoại trong tay hướng về phía Giản Mạt gọi.
Giản Mạt bước qua đó nhận điện thoại: “Giám đốc?”
“Luật sư Sở mười giờ đến, tôi đã cho người sắp xếp phòng số 4 để tiếp khách, cô chuẩn bị tư liệu cho kế hoạch của hạng mục đi.” Tiếng nói của Đường Hạo Dương truyền đến một chút ý cười: “Giản Mạt, vẫn là cô có cách, cảm giác như là chỉ cần cô ra tay là không có việc gì không thành… nếu sau này cô nói cô có thể thu phục được Đế Hoàng thì tôi cũng thấy không có gì ngoài ý muốn.”
Giản Mạt không nghe mấy lời mà Đường Hạo Dương nói, chỉ là tay cứ cầm điện thoại như vậy, cô không biết rốt cuộc Sở Tử Tiêu có ý gì, có phải không cứ nhất định khiến cho cô phải khó chịu, mới xoa dịu được sự căm phẫn mà lúc trước cô bắt anh ta phải chịu đựng.
2: Chết đi chết lại liền quen.
Vẫn chưa đến mười giờ, Giản Mạt đã ở phòng khách số 4 đợi rồi. Lần này, cô không để bất cứ một người nào đi theo.
Sở Tử Tiêu tới rất đúng giờ, có lẽ là vừa mới từ trường học qua đây, anh ta chỉ mặc một cái áo sơ mi trắng và quần tây đen, cả người đứng ở phía bên kia, dường như mọi thứ sẽ vì anh ta mà thất sắc.
“Luật sư Sở!” Giản Mạt đĩnh đạc đoàng hoàng mà chào hỏi một tiếng, dường như tối qua không có chuyện gì xảy ra.
Sở Tử Tiêu ngồi xuống một bên, ánh mắt sâu sắc nhìn vào Giản Mạt, cũng không nói gì, chỉ móc ra bật lửa chậm rãi châm thuốc, dáng vẻ tùy ý ngông cuồng.
Giản Mạt hơi cau mày, cô không để ý đến việc đàn ông hút thuốc, chỉ là… anh ta bắt đầu hút thuốc từ lúc nào vậy?
“Để ý?” Sở Tử Tiêu tùy ý hỏi một câu.
Giản Mạt kéo kéo khóe miệng, châm cũng đã châm rồi hỏi không phải muộn rồi sao.
Lắc lắc đầu, cô chỉ không nói gì đem gạt tàn thuốc đưa qua bên đó, sau đó nói: “Về kế hoạch thiết kế của Văn phòng luật sư Sở Đường, tôi chọn phong cách già dặn nghiêm túc làm chủ đề chính...”
Sở Tử Tiêu không nói chuyện, cứ như vậy mà nghe Giản Mạt nói, ngón tay không ngừng gõ vào điếu thuốc, tất cả những động tác do anh ta thể hiện đều rất ưu nhã.
Tâm trạng của Giản Mạt càng ngày càng nặng nề, bị cái bầu không khí này đè nén dường như không thể thở được. “Luật sư Sở, xin hỏi là có cái gì cần thay đổi hay thêm vào không?”
Sở Tử Tiêu không lập tức nói chuyện, chỉ gạt tàn thuốc xuống cái gạt tàn, mới chậm rãi ngước mắt lên nói: “Nơi làm việc của luật sư cần là một nơi yên tĩnh cho luật sư và khách hàng, em nghĩ là nó thật sự phù hợp với màu sắc mùa xuân sao?”
Giản Mạt âm thầm cắn răng: “Nếu như luật sư Sở cảm thấy gam màu không phù hợp, tôi có thể đổi…”
“Màu sắc lấy trắng đen làm chủ đạo.” Sở Tử Tiêu nhàn nhạt mở miệng, ánh mắt dán sát nhìn Giản Mạt: “Anh không thích thay đổi quá nhiều.”
Tim của Giản Mạt sắp bị đè nén đến mức nổ rồi, cô siết chặt bút trong tay: “Được!”
Sở Tử Tiêu cười: “Có biết lúc anh bước vào đây nghe được cái gì không?” Anh ta hỏi, nhưng lại không để cho Giản Mạt trả lời.
“Có người nói, Giản Mạt có thể lấy được nhiều dự án mà người khác không thể lấy được, là bởi vì bán thân…” Ánh mắt Sở Tử Tiêu lạnh lùng, nghĩ đến tin nhắn của ngày hôm qua: “Giản Mạt sẽ mặc một bộ đồ đặt riêng sang trọng, từ đầu đến chân trông có vẻ bình thường, nhưng mỗi một món đồ đều là thiết kế của thiết kế gia có tiếng, aiz…, cũng là dựa vào ** mà có được.”
“Rồi sau đó?” Giản Mạt cười lạnh.
“Anh đột nhiên nghĩ đến…” Ánh mắt của Sở Tử Tiêu đột nhiên biến nên sâu hơn: “Không biết một đêm cần bao nhiêu tiền?”
Trái tim của Giản Mặt trong giây lát dường như bị một con dao cắm vào, cô cắn răng bắt đầu run rẩy, “Anh đến đây, chỉ để hỏi tôi chuyện này?” Kiêu ngạo như cô, không thể để bản thân tiếp tục bi thương như vậy trước mặt anh ta nữa, “Sở Tử Tiêu, không cần biết một đêm bao nhiêu tiền, thì cũng không liên quan gì đến anh.”
Sở Tử Tiêu hơi thu lại ánh mắt: “Không giải thích sao?” Anh ta có chút không nỡ: “Giản Mạt mà anh quen biết không phải là người như vậy…”
Giản Mạt cười: “Người mà anh quen biết là dạng người như nào? Thật ra, từ lúc anh quay về gặp tôi, thì đã biết rồi… anh căn bản chưa từng thật sự hiểu tôi, không phải sao?”
Bị vạch trần tâm tư, Sở Tử Tiêu cau mày.
“Anh hỏi tôi như vậy, hôm nay còn dành thời gian qua đây để thảo luận về hạng mục, không phải đột nhiên nghe nói tôi được người ta bao nuôi, mà là muốn qua đây chất vấn tôi, đúng không?” Giản Mạt cười lạnh.
Ánh mắt của Sở Tử Tiêu thâm sâu khó dò, lấy ra một tấm ảnh đặt lên: “Giản Mạt, ai cũng có thể, nhưng mà vì sao lại là anh ta?” Khóe miệng anh có chút bi thương, tựa như rất đau đớn, lại tựa như đã tê liệt rồi.
Giản Mạt buông tầm mắt, ánh mắt rơi trên tấm ảnh, chỉ cần nhìn một cái, cô liền trừng to hai mắt, trên mặt là vẻ mặt không thể tin…
1: Khóc thút thít, cô nói là cô nhớ anh.
Bức ảnh này vẫn như cũ là bức ảnh mà chân cô bị thương phải đến bệnh viện, nhưng mà, không giống với trên mạng tiết lộ, có thể thấy rõ ràng được một nửa khuôn mặt cô trong tấm ảnh.
Những người không quen biết thì không sao, chỉ cần là người quen thuộc với cô, đều có thể nhìn ra… người mà Cố Bắc Thần đang ôm chính là cô!
Hô hấp có chút gấp gáp, thậm chí cơ thể cô lại bắt đầu run rẩy.
“Em có biết anh nhìn thấy tấm ảnh này thì tâm trạng như thế nào không hả?” Sở Tử Tiêu cười lạnh: “Em có biết lúc anh nhìn thấy tin tức thì lại có tâm trạng như thế nào không hả? Giản Mạt, em thật ác độc!”