⬅ Trước Tiếp ➡
2: Tai nạn xe.
Nhìn ra Giản Mạt đang nghĩ cái gì, Tô Quân Ly cười: “Người đâm không phải là tôi, chỉ là lúc xảy ra tai nạn tôi đi qua… lúc đó cảm thấy có chút quen mắt nên xuống xem một chút, không nghĩ đến…”
Khóe miệng của Giản Mạt có chút không tự nhiên: “Vậy, cái xe mà tôi đụng trúng kia… người đó vẫn tốt chứ?” Trái tim của cô vì câu hỏi này mà ngừng đập lại.
“Chỉ có xe xảy ra một chút vấn đề.” Tô Quân Ly nhẹ nhàng trả lời, không che giấu quá nhiều cảm xúc: “Người thì đều không sao, tôi gọi điện cho xưởng sửa xe đem cả xe của em và xe của đối phương đi sửa rồi, trái lại là em đó, não bị chấn động nhẹ, may là không quá nghiêm trọng.”
Giản Mạt có một chút tự trách, tình trạng của cô tối qua như thế mà vẫn lái xe, không chỉ là thiếu trách nhiệm đối với bản thân, mà cũng thiếu trách nhiệm đối với những người khác: “Cảm ơn anh...”
“Chúng ta là bạn bè.” Tô Quân Ly nhàn nhạt nói, trên khóe miệng đọng: lại nụ cười dịu dàng: “Cảm ơn gì chứ, không phải như vậy quá xa cách sao?”
Giản Mạt trầm mặc một lúc, cô cũng không phải loại người bụng đang đói có người mời ăn thì kêu no rồi, biết Tô Quân Ly thật tâm coi mình là bạn, cũng liền giải thích: “Cái đó, tiền sửa xe, anh cho tôi tài khoản, tôi gửi tiền qua đó.”
“Được.” Tô Quân Ly không từ chối, cái tính cách của Giản Mạt này là không thích nợ người khác, muốn thật lòng ở bên cô, đầu tiên không thể để cô cảm thấy áp lực.
Bác sĩ đến kiểm tra lại cho Giản Mạt một chút, nói rằng nếu không có gì thay đổi lớn thì có thể xuất viện.
“Tôi đi làm thủ tục xuất viện, em ăn sáng đi, chắc em ăn xong tôi cũng làm xong thủ tục.” Tô Quân Ly quan tâm đưa hộp thức ăn cho Giản Mạt, sau đó liền mỉm cười xoay người đi.
Sau khi nhìn thấy cửa phòng bệnh đóng lại Giản Mạt mới khôi phục được tinh thần, nhè nhẹ buông tầm mắt, nhìn xuống hộp thức ăn… thật ra mà nói, bây giờ cô không muốn ăn, cô vẫn còn chút sợ hãi đối với vụ tai nạn xảy ra tối qua.
Nhưng mà không biết tại sao, trong đầu lại toàn là những lời nói ấm áp của Tô Quân Ly lúc nãy, theo bản năng mà mở hộp thức ăn ra… cháo thịt gà nấm hương?
Ánh mắt của Giản Mạt ngưng đọng: lại, bất giác nói: “Quả nhiên, ở trước mặt người nghiên cứu về tâm lý không có bí mật nào có thể giấu…” Đương nhiên, cô chỉ là đang đùa mà thôi.
Đối với việc Tô Quân Ly mua đúng cháo thịt gà nấm hương mà cô thích nhất, Giản Mạt coi đây là một sự trùng hợp đẹp đẽ.
Làm xong thủ tục xuất viện trở lại, Giản Mạt vẫn chưa ăn xong bát cháo.
“Không muốn ăn?” Tuy rằng Tô Quân Ly là đang hỏi, nhưng có thể thấy rõ ràng đó là lời khẳng định: “Không muốn ăn thì đừng ăn nữa.”
Giản Mạt gật gật đầu, Tô Quân Ly nhận lấy hộp cháo trong tay cô, cô định bước xuống giường.
“À, đúng rồi, tối hôm qua có người gọi điện thoại cho em.” Tô Quân Ly đột nhiên nói: “Gọi mấy lần liền, sợ đối phương có chuyện gì đó, cuối cùng không có sự đồng ý của cô tôi đã nghe máy rồi.”
Giản Mạt nghe thấy, mở điện thoại ra xem lịch sử ghi chép.
“Tên hiện thị là G tiên sinh.”
“…….” Giản Mạt đã xem lịch sử ghi chép rồi, khoảng tầm hai giờ sáng, tổng cộng có ba cuộc gọi đến: “Anh, anh nói cái gì?”
Tô Quân Ly nhìn thấy vẻ mặt của Giản Mạt, không trực tiếp trả lời, chỉ hỏi: “Người yêu?”
Khóe miệng Giản Mạt giật giật: “Không phải…” Là chồng chứ không phải người yêu, hmm, cô không định nói dối.
Nghe cô nói như vậy, Tô Quân Ly không biết vì sao, tâm trạng bỗng thả lỏng nhiều hơn: “Bởi vì không biết quan hệ là gì, lúc đó lại quá muộn rồi… tôi dù sao cũng là một người đàn ông, dù gì cũng sẽ không làm gì không tốt cho danh dự của em, chỉ có thể nói là em bị tai nạn xe nhẹ.” Anh cười nhẹ: “Tôi giả vờ là bác sĩ trực ban, đúng lúc kiểm tra phòng.”
Giản Mạt nhìn thấy biểu tình dị thường của Tô Quân Ly liền thấy buồn cười… chỉ là, bây giờ cần phải gửi cho G tiên sinh một tin nhắn báo cáo về tình hình của bản thân, mà sau khi báo cáo, cô thấy mình không thể cười được nữa rồi.
G tiên sinh: Người đàn ông nghe máy là ai?
Trong lòng Giản Mạt “lộp bộp” một chút, trả lời: Bác sĩ trực ban.
Qua một lúc lâu Cố Bắc Thần mới trả lời lại: Rất tốt, lời khai đều thông đồng với nhau rồi sao, em đợi chết đi!
1: Chết đi chết lại liền quen.
Trong lòng Giản Mạt bồn chồn bứt rức, cô không biết là có phải Cố Bắc Thần biết được cái gì rồi không, nhưng nghĩ đi nghĩ lại, liền cảm thấy không có khả năng. Dù sao thì anh vẫn đang ở nước ngoài chưa có quay lại.
Bởi vì có Tô Quân Ly ở bên cạnh, cô cũng không dám thể hiện quá nhiều, chỉ nhún nhún vai nói: “Tôi còn phải đi làm, anh…”
“Tôi tiễn em!” Tô Quân Ly không vạch trần tâm tư của Giản Mạt.
Giản Mạt gật gật đầu, cũng không cự tuyệt anh, xe của mình đem đi sửa rồi, lúc này gọi xe không dễ dàng gì. Nói cho cùng thì chuyện tối qua cũng không vẻ vang gì, cô cũng không muốn người khác có suy nghĩ gì.
Tô Quân Ly tiễn Giản Mạt đến dưới văn phòng, nhìn thấy cô xuống xe, khóe miệng nhếch lên khẽ nói: “Buổi tiệc tối mai đừng có quên đấy.”
“Sẽ được nghe anh đàn chứ?” Giản Mạt nửa đùa nửa thật hỏi.
Tô Quân Ly ngưng lại một chút, ngay lập tức hỏi: “Em muốn nghe không?”
Giản Mạt hơi nhăn mày: “Có gì… khác sao?”
Tô Quân Ly cười, buổi biểu diễn từ thiện như vậy anh chỉ đi ngang qua sân khấu, sẽ không thật sự biểu diễn trên đó, nhưng đương nhiên rồi, nếu như cô muốn nghe, anh sẽ không để ý đến việc phá lệ.
“Không cần cho tôi thể diện như vậy, tôi sợ tôi sẽ lạc hướng mất!” Giản Mạt cười tươi nói, còn chớp chớp mắt đúng lúc ấy, đúng là dáng vẻ vô cùng mê hoặc lòng người.
Tô Quân Ly thừa nhận đối với Giản Mạt có tâm tư riêng, người con gái thông minh có thể khiến bản thân giữ được vẻ bình tĩnh như này, ở xã hội bây giờ đã không còn nhiều nữa rồi.
“Ngày mai.”
Giản Mạt gật gật đầu xuống xe, đối với vụ tai nạn không tính là lớn tối qua cô vẫn còn sợ hãi… bước vào thang máy, nghĩ xem có nên trả lời gì đó cho Cố Bắc Thần hay không, nhưng mà, cô lại không biết làm sao để giải thích.
Nghĩ cả nửa ngày trời, cô chỉ có thể thành thật mà nói: Cái đó… người nghe điện thoại là một người có tấm lòng tốt rút đao tương trợ. Thật ra, em hi vọng người đó là anh. Hôn mê một thời gian ngắn, người mà em luôn nghĩ đến là anh… nếu mà anh ở đây thì tốt rồi.
⬅ Trước Tiếp ➡