Chương 18
cái này nào phải ý không muốn nữa, cô là yêu tinh nói dối biết quyến rũ người nhất.
Chu Chi Nam nguyện làm bề tôi dưới váy cô, anh mới là con chó của cô.
Bị anh làm cho cao trào tiết ra lần nữa, Nguyễn La cảm thấy vừa mệt vừa buồn ngủ, nhưng Chu Chi Nam vẫn chưa chịu buông tha cho cô.
Cô tùy tiện ôm lấy cổ anh rồi kéo đến trước mặt, cái miệng nhỏ nhắn cong lên đòi hôn.
Tiếng cười hư hỏng của Chu Chi Nam không tương xứng với biểu cảm lúc bình thường của anh.
Anh sát lại gần trao đổi nước bọt với cô, đầu lưỡi hai người quấn lấy nhau, anh muốn nuốt chửng cô.
Cơ thể mềm mại của cô sát lại bên tai anh, mang theo sự gấp gáp, vừa mở miệng đã khiến anh tê rần nửa người.
“Chu Chi Nam, anh nhanh lên một chút.” Chu Chi Nam chỉ cảm thấy nơi nào đó trong đầu đột nhiên vang lên tiếng dây cung đứt phựt.
…………….
Lau khô sạch sẽ rồi thay bộ đồ ngủ cho cô, Chu Chi Nam muốn nói vài câu với cô, gần đây anh hơi thiếu quan tâm đến cô, không biết tại sao cô lại khó chịụ Nhưng Nguyễn La không phối hợp, đưa lưng về phía anh tỏ thái độ từ chối nói chuyện.
“Em không muốn nói cho tôi biết ai chọc giận em sao?
Tôi cũng có thể khiến em thoải mái một chút.” Có ai chọc tôi tức giận bằng anh hả Chu Chi Nam, cô nghĩ thầm nhưng không nói ra.
“Tôi rất mệt, anh đừng làm phiền tôi.” Chu Chi Nam âm thầm thở dài, cảm thấy hình như lúc nãy cô làm nũng với anh chỉ để mau chóng kết thúc cuộc ân ái càng sớm.
Thấy cô vẫn không nhúc nhích, anh yên lặng đến gần một chút, ôm lấy cô từ phía saụ Hôm sau, vừa sáng ra Trình Mỹ Trân đã đến nhà họ Chu, hôm qua cô ấy chọc giận khiến Nguyễn La không vui, hôm nay muốn tới để khai thông tình cảm.
Cô ấy đến khá sớm, chào dì Mai một tiếng rồi chạy lên lầụ Dì Mai nhớ tới tối qua Chu Chi Nam quay về muốn chìa khoá phòng Nguyễn La, nhanh chóng đi theo saụ Chu Chi Nam và Lâm Vãn Thu vẫn chưa dậy, dì Mai không thể cao giọng ngăn cản cô ấy.
Đến cửa phòng Nguyễn La thì đúng lúc đụng Chu Chi Nam đi ra, dì Mai đứng ở phía sau cúi đầu, Chu Chi Nam khoát tay bảo bà xuống lầụ “Chu… ông chủ Chụ” Đôi mắt Chu Chi Nam thâm trầm liếc nhìn Trình Mỹ Trân một cái, xoay người đẩy cửa ra.
“Mỹ Trân đến tìm em chơi này.” Nguyễn La nghe vậy thì xốc chăn lên, may là tối qua đã mặc đồ ngủ kín đáo.
Chu Chi Nam cài xong chiếc khuy áo tây trang cuối cùng ở cổ tay, để lại một câu rồi rời đi.
Anh nói “Đừng hút thuốc bạc hà nữa, buổi tối tôi đến lấy đi.” Nguyễn La sửng sốt, không biết tại sao anh biết được.
Tầm mắt anh lại nhìn về phía Trình Mỹ Trân, cô ấy không dám đối diện với anh, vội vàng cúi đầu xuống, ngẩng đầu lên lần nữa thì Chu Chi Nam đã đi xuống lầụ Cô ấy lấy lại vẻ mặt tươi cười bước vào phòng Nguyễn La, “Chu La…” Trình Mỹ Trân ở nhà họ Chu chơi cả ngày, buổi tối còn ở lại ăn cơm.
Hôm nay tâm trạng của Nguyễn La không tệ, tạm thời quên Chu Chi Nam và Đường Mạn.
Trùng hợp hôm nay Chu Chi Nam dẫn Lục Hán Thanh đến nên trên bàn cơm náo nhiệt rất nhiềụ Lục Hán Thanh vẫn là Lục Hán Thanh của trước đây, mặt mày tươi tỉnh, đôi mắt đào hoa lấp lánh như làn sóng thụ