⬅ Trước Tiếp ➡

Chuyện làm ăn của anh ta và Chu Chi Nam gần đây rảnh rỗi hơn rất nhiều, cả người đều hừng hực khí thế.
“Gần đây Tiểu La học đàn dương cầm thế nào rồi?” “Giáo viên mới kém xa giáo viên Lý, tôi không thích lắm.” Anh ta có hơi ngây người, phản ứng lại vội vàng trả lời cô, “Không thích giáo viên thì đổi người khác là được, chẳng phải Chi Nam nghe lời em nhất sao.” “Không nói anh ta.
Hôm nay trên người anh không có mùi son phấn nhỉ, Lục Hán Thanh.” Lục Hán Thanh nắm tay để bên miệng giả vờ ho khan, Chu Chi Nam đi qua giải vây cho anh ta.
“Dáng vẻ chẳng ra làm sao, nói chuyện không biết lớn nhỏ gì cả.” Trình Mỹ Trân ở bên cạnh nhẹ giọng gọi một tiếng “Ông chủ Chu”, khác hẳn một trời một vực lúc gọi thẳng tên cô.
“Chu Chi Nam, anh thật đáng ghét.” Cô ngồi vào bàn ăn đầu tiên, lại rất không lễ phép.
Lục Hán Thanh biết địa vị của Nguyễn La, cười ha hả hoà giải, cũng lục tục ngồi xuống.
Trình Mỹ Trân thấy trên bàn đặt ba loại cá chua ngọt thì không nhịn được nói một câu, “Bà chủ Chu thích vị chua ngọt nên làm tới ba loại cá.” Lâm Vãn Thu dịu dàng nhìn Nguyễn La, trả lời Trình Mỹ Trân.
“Là Chu La thích, tôi thấy hôm nay nhà bếp mua cá tươi nên làm hết, em ấy cũng có thể ăn nhiều hơn.” Nguyễn La hừ một tiếng, không nói gì khác.
Trình Mỹ Trân hâm mộ nhìn Nguyễn La, vùi đầu bắt đầu ăn cơm.
Trên bàn cơm đều dựa vào Lục Hán Thanh duy trì bầu không khí sôi nổi, lúc anh ta nói gì đó thú vị, Nguyễn La trở nên tích cực nói chuyện với anh ta.
Chu Chi Nam thấy cô vui vẻ thì không nói gì nữa.
Do đó một bữa cơm ăn có hơi lâu, lúc gần giải tán thì trời bên ngoài đã chạng vạng tối.
Cuối cùng Chu Chi Nam mở miệng hỏi Trình Mỹ Trân, “Bố cô là Trình Sơn của hiệu thuốc Trình Ký?” Trình Mỹ Trân không biết ý anh là gì, ngoan ngoãn gật đầu, đợi câu hỏi tiếp theo của Chu Chi Nam.
Nhưng anh lại chẳng nói gì nữa, Nguyễn La chỉ cảm thấy anh quái lạ, ra ngoài tiễn Trình Mỹ Trân lên xe.
Buổi tối Chu Chi Nam lại vào phòng Nguyễn La, cô đang ngồi trước gương trang điểm nhíu mày nhìn cục mụn mới mọc, nghe thấy tiếng động, quay lại thì thấy Chu Chi Nam đang mặc đồ ngủ, vẻ mặt thoải mái, trong tay cầm cuốn sách tiếng Anh bản gốc.
Lúc này Nguyễn La càng nhíu chặt mày hơn, “Tôi nói này Chu Chi Nam, anh ở trong nhà sung sướng thật đấy.
Buổi tối muốn ngủ với tôi thì tới tìm tôi, ngày mai muốn ngủ với Lâm Vãn Thu thì đến phòng cô ta…” “Lại bắt đầu nói lời khó nghe rồi, tôi chưa bao giờ ngủ chung phòng với Lâm Vãn Thụ” Chu Chi Nam cắt ngang lời cô, giống như anh là chủ nhân căn phòng này vậy, tự nhiên dựa vào giường lật cuốn sách của anh ra.
“Vậy đứa nhỏ bên ngoài của anh thì sao?
Lâm Vãn Thu thê thảm thật, cưới phải kẻ bạc tình bội nghĩa như anh.” “Đứa nhỏ đâu ra, bây giờ em bắt đầu đau lòng cho Vãn Thu à?” “Tôi chỉ cảm thấy cô ta thê thảm, bản thân cô ta không có tính tranh giành, thường ngày đều là dáng vẻ dịu dàng nhỏ nhẹ, không tức giận thì thật kỳ lạ.” Anh rầu rĩ cười, “Em không cần chĩa vào cô ấy, tuổi cô ấy đủ để làm mẹ em, em xem cô ấy là mẹ, cô ấy còn cực kỳ vui vẻ nữa đấy.” Nguyễn La cầm hộp phấn


⬅ Trước Tiếp ➡