Tiếp ➡
Cuối mùa thu, trên phim trường lạnh cực kỳ, Cố Khấu vừa ra khỏi ống kính liền rùng mình, chạy đến chỗ ngồi của mình khoác áo lạnh vào. Đồng nghiệp sản xuất ở một bên chơi di động nói: "Điện thoại của cô vẫn luôn kêu."
Cố Khấu mới đầu còn không có để ý đến, thuận miệng nói: "Có thể là em trai tôi."
Đồng nghiệp nói: "Là dãy số lạ a! Không chừng là điện thoại lừa đảo."
Cố Khấu hoảng sợ. Số điện thoại cá nhân của cô được bảo mật rất tốt, chỉ lưu một dãy số, chính là của em trai cô. Ngày thường ngoại trừ em trai cũng chỉ có một người gọi điện cho cô, dãy số của người này cô muốn lưu cũng không dám lưu. Cô hỏi đồng nghiệp: " Cô có tiếp không?"
Đồng nghiệp lắc đầu, vẻ mặt kiêu ngạo: "Tôi nghĩ đây là số điện thoại quấy rối nên ngắt máy rồi, sau đó rốt cuộc nó không gọi đến nữa, thấy mị thông minh không?"
Cố Khấu thiếu chút nữa hộc máu, vội vàng gọi lại. Âm thanh đô đô vang lên thật lâu, rốt cuộc cũng có người nhận, giọng nói lạnh nhạt của Cố Chính Tắc chui vào lỗ tai: "Tối nay 9 giờ đến bãi đỗ xe."
Cố Khấu không biết Cố Chính Tắc khi nào đến thành phố S, càng không biết anh tới thành phố S làm cái gì, nhưng cũng không có hỏi nhiều, cô còn may mắn ở việc số điện thoại của mình không bị Cố Chính Tắc ngắt máy ngang mà vẫn sống sót sau tai nạn, chỉ nói: "Tốt, tốt."
Cố Chính Tắc dù sao cũng xem như hạc giữa bầy gà, bằng không cũng không thể oai phong một cõi mấy năm nay. Anh dừng một chút, rất nhạy bén mà bắt được điểm không thích hợp của cô, "Có việc?"
Cố Khấu đương nhiên không thể nói "Đồng nghiệp của em cúp máy của anh cho nên em khẩn trương", vội vàng nói: "Không có việc gì, em phải đi đóng phim."
Loại lời vô nghĩa này Cố Chính Tắc luôn luôn lười nghe, biếng nhác mà "Ừ" một tiếng rồi cúp điện thoại.
Cố Khấu không dám chậm trễ kim chủ Cố Chính Tắc, càng không dám cùng đoàn phim tùy tiện xin nghỉ, càng không dám muốn nam nữ vai chính là đại minh tinh phải nhân nhượng với thời gian của một nghệ sĩ nhỏ như cô, đành phải tập trung tinh thần nghiêm túc đóng phim, thế nhưng thật sự trước 9 giờ đã xong việc.
Thời gian của Cố Chính Tắc được tính theo giây, tài xế của Cố Chính Tắc cũng rất đúng giờ, đúng 8 giờ 55 phút đến bãi đỗ xe của khách sạn. Cố Khấu võ trang hạng nặng mà chui vào trong xe, nhưng vẫn cảm thấy lạnh, rụt cổ vào trong áo khoác, tài xế nhìn qua kính chiếu hậu thấy, chu toàn hỏi: "Có cần đem điều hòa chỉnh cao một chút không, Cố tiểu thư?"
Tài xế này biết cô đã lâu, vẫn là rất khách khí, thái độ vẫn giống như tiếp đãi khách ghé qua.
Kết quả Cố Khấu trực tiếp bị kéo đến khách sạn Cố Chính Tắc đang nghỉ ngơi. Cố Chính Tắc còn không có trở về, Cố Khấu một người ở trong phòng trống thay tới thay lui, nghiên cứu một hồi hoa văn trên thảm cùng thực đơn của phòng ăn, chán đến chết, cuối cùng mở ra công cụ tìm kiếm tìm tòi "Kim chủ đến muộn làm sao bây giờ?"

Tiếp ➡