⬅ Trước Tiếp ➡
Các anh hùng bàn phím trên mạng thay nhau bàn luận. Câu trả lời nhiều nhất là: "Chim hoàng yến sao lại hỏi vấn đề này? Thái độ phục vụ nghiêm túc được không! Kim chủ ra tiền lại ra người, người ta đến trễ một lát thì làm sao?"
Này cộng đồng mạng cũng thật tàn nhẫn a.
Cố Khấu đơn giản khẽ cắn môi, trước đi tắm rồi thay đổi đồ lót, ở trên giường căng da đầu chờ đợi kim chủ lâm hạnh.
Đại khái là bởi vì lần đầu tiên cùng Cố Chính Tắc trải qua không mấy suôn sẻ, cho nên tới bây giờ, mỗi lần ở trong một phòng khác nhau thay áo choàng tắm, Cố Khấu vẫn cứ cảm thấy sợ hãi. Cố Chính Tắc mang cho người khác cảm giác xa lạ cùng khẩn trương, giống như sẽ không thay đổi theo thời gian, trên thực tế quan hệ của bọn họ đã giằng co hai năm, nhưng mỗi khi Cố Khấu nhìn thấy Cố Chính Tắc, đều vẫn cảm thấy cổ họng khát khô, chân tay luống cuống, giống đứa trẻ rõ ràng là điểm toán thi không đủ mà bị ép tham gia thi Olympic Toán.
Nhưng mà Cố Khấu nắm chặt tay, trong lòng chờ mãi chờ mãi, thế nhưng tự mình lại chìm vào giấc ngủ.
Một giây cuối cùng trước khi ngủ say, trong lòng Cố Khấu mơ hồ nghĩ: Hôm nay sẽ mơ thấy cái gì đây? Là liên tiếp mơ thấy ác mộng về tai nạn xe cộ lặp lại nhiều lần, hay là bản thân mình ngồi suốt mấy đêm trên hành lang bệnh viện? Hay là việc vấp ngã một cách xấu hổ trước ống kính, ở trước mặt người lớn giả làm em trai khiến họ mất mặt đến không biết phải nói như thế nào?
Kết quả cái gì cũng không mơ thấy, cô đóng phim quá mệt mỏi, nệm trên giường kingsize cũng quá là thoải mái, hơn một tháng cũng không được ngủ thoải mái như vậy.
Thẳng đến khi điện thoại ong ong vang lên, cô mơ mơ màng màng đưa đến bên tai: "Hum.."
Bên kia là giọng nói của Cố Chính Tắc: "Đến phòng số 1907."
1907 chính là phòng ngay kế bên, Cố Khấu một hồi lâu mới phản ứng lại, "Ừm?"
Cố Chính Tắc nói: "Mới vừa họp xong."
Hóa ra người này vẫn luôn mở họp ở phòng kế bên, vậy gian phòng tổng thống xa hoa này chỉ dùng làm nơi chim hoàng yến đợi trước giờ thị tẩm. Hành động của kẻ có tiền đúng là khiến người khác câm nín.
Cố Khấu mặc thêm áo khoác đi sang phòng kế bên, cửa phòng chỉ khép hờ, cô vẫn gõ gõ cửa rồi mới đi vào. Cố Chính Tắc đứng ở nơi đó lật xem tài liệu trong tay, giương mắt nhìn qua, Cố Khấu theo bản năng mà đứng thẳng.
Mới vừa kết thúc họp xong Cố Chính Tắc vẫn còn mặc nguyên bộ đồ tây màu đen , kỳ thật trời sinh anh mang vẻ mặt tàn nhẫn, một thân văn nhã bại hoại tây trang được đặt riêng được anh mặc lên lại toát ra khí chất của kẻ cầm đầu dân xã hội đen, con ngươi vừa đen vừa trầm, ánh mắt giống rắn độc thè lưỡi, ở trên mặt cô băn khoăn một vòng, rốt cuộc hỏi cô: "Tắm chưa?"
Không cần hỏi "Ăn rồi sao" hoặc là "Gần đây thế nào", vào thẳng chính đề, so với bạn tình càng là cảm giác trên cao nhìn xuống, so với kỹ nữ càng không thèm che đậy. Lại nói đến cảm giác quen thuộc này, Cố Khấu cảm thấy chính mình giống như con mồi được rắn hổ mang nuôi dưỡng chờ ngày làm thịt vậy.

⬅ Trước Tiếp ➡