Cố Khấu sợ tới mức run run. Cô mặc trên người chính là một cái áo khoác rộng màu đen dài đến mắt cá chân, đội thêm mũ nên cả người nhìn y hệt một cái thùng biết đi, mặt cũng không lộ ra, càng đừng nói đến khẩu trang kín mít, người có thể nhận ra cô như vậy, trừ bỏ mấy tên paparazzi biến thái thì không thể nghĩ đến còn có ai nữa.
Cố Khấu luôn luôn rất sợ chết, cất bước là chạy, có người từ phía sau túm chặt cổ áo đem cô xách trở về, "Chạy cái gì?"
Hóa ra người vừa kêu cô là tài xế của Cố Chính Tắc. Cố Khấu tối hôm qua vừa mới cùng kim chủ đại nhân say rượu làm loạn, hiện tại nghe được tiếng của kim chủ lông tơ lập tức dựng đứng, thành thật quay lại kêu: "Cố tiên sinh."
Cố Chính Tắc nhìn thấy cô thì nhíu mày, "Đầu làm sao vậy?"
Cố Khấu trả lời: " Bị đâm vào cột đầu giường."
Cố Chính Tắc giống như Chủ Nhiệm Giáo Dục ở trường học, dùng lời nói dạy dỗ xong rồi hướng về phía cô gật gật đầu, từ trên cao nhìn xuống mà nói: "Ăn cơm."
Cố Khấu không dám từ chối, đành phải cùng anh đi đến nhà ăn. Cháo trắng nấu rất mềm, hương vị lại rất vừa miệng, thật ra có thể giảm bớt khó chịu do say rượu, nhưng Cố Khấu một bữa cơm ăn như đứng trên đống lửa, như ngồi trên đống than, thấy Cố Chính Tắc đang lật xem báo, cô liền nhiều lần lén lút mở điện thoại dưới bàn để xem chừng thời gian.
Có điều mắt của Cố Chính Tắc giống như có thể nhìn xuyên đồ vật, cách tờ báo hỏi cô: "Gấp cái gì?"
Cố Khấu căng da đầu nói: "7 giờ.."
Cố Chính Tắc có chút kinh ngạc nhíu mày, "Mới 7 giờ."
Anh cũng không hiểu được sự bận rộn của diễn viên ở đoàn phim, Cố Khấu thấy vậy đành khoa chân múa tay giải thích: "Vai phụ giống như em, 6 giờ hơn liền bắt đầu trang điểm. Sau đó 8 giờ hơn đến bố trí bối cảnh, 9 giờ bắt đầu quay, bằng không sẽ không kịp ánh nắng, cảnh quay sẽ không khớp.."
Cố Khấu xuất đạo mới hai năm, là người cũng khá thông minh, lăm lộn ở đoàn phim cũng lâu rồi, quy trình sản xuất đều đại khái hiểu biết. Bất quá Cố Chính Tắc cảm thấy cái đề tài này không có ý nghĩa gì, tiếp tục cúi đầu ăn cháo.
Cố Khấu cầm lấy một quả dâu tây bỏ vào trong miệng, Cố Chính Tắc đột nhiên khép lại tờ báo, hỏi: "Khi nào đóng máy?"
Kỳ thật đoàn phim đã ở thành phố điện ảnh quay hơn hai tháng, hai ngày này chuyển cảnh đến thành phố S quay những cảnh cuối cùng. Cố Khấu nói: "Hôm nay là ngày cuối cùng."
Cố Chính Tắc xếp lại tờ báo rồi đứng lên, "Một lát nữa kêu tài xế đưa cô đi."
Nói đến đây, Cố Khấu cũng thông minh mà lấy lòng anh: "Anh đi đâu?"
Cố Chính Tắc nói: "Hôm nay mở họp."
Ý đó chính là không cần hai người phải gặp nhau. Cố Khấu nhẹ nhàng thở ra.
Cố Khấu: Tôi cũng không muốn như vậy, nhưng là tạo hóa trêu ngươi.
Vương Thi Giai ở phim trường thở hồng hộc chờ Cố Khấu, vừa thấy mặt cô liền nhét cô vào phòng hóa trang, quay người lại giống như lốc xoáy nhỏ chạy ra ngoài.
Diễn viên nữ chính Đỗ Dương ở bên cạnh đang dán lông mi giả, buồn cười hỏi cô: "Trợ lý của cô sao mà còn có miếng hơn cô?"