⬅ Trước Tiếp ➡
Cơ thể từ chỗ sâu nhất như nổi lên lửa, lại như hồng thủy tràn ngập. Động tác của Cố Chính Tắc càng lúc càng nhanh, Cố Khấu cảm thấy chính mình như đang trong nước sôi phập phồng mà phiêu lưu, bất chấp chân cong đến phát đau, chỉ có thể gắt gao ôm cổ anh, dùng một chút ý chí thanh tỉnh cuối cùng, muốn thúc giục anh mau chóng kết thúc, mông lung mà nhỏ giọng lấy lòng: "Cố tiên sinh, Cố tiên sinh.. Em rất nhớ anh.."
Cố Chính Tắc không để ý tới kỹ xảo nhỏ này của cô, chỉ nắm eo, đâm đến cô uhm uhm gọi bậy, thân mình mềm mại mà kịch liệt run rẩy, làn da nổi lên một lớp ửng hồng, hoàn toàn không có tiếng phát ra, chỉ hơi hơi híp mắt run rẩy thở dốc.
Cố Chính Tắc cuối cùng hung hăng đụng vài cái, mới từ bên trong cơ thể cô rút ra, bàn tay to lớn ấm áp ở nơi bị đâm đến thịt trên môi cũng không khép lại được sờ soạng ra một tay đầy dịch nhầy, chỉ vào nói: "Kẹp chặt."
Cố Khấu nghe lời mà khép lại hai chân, anh rút bao ra, đem gậy thịt đỏ tím đang cương đến phát đau cắm vào khe hở giữa hai bắp đùi, thọc vào rút ra vài cái, đem toàn bộ tinh dịch trắng đục bắn trên bụng nhỏ lạnh lạnh của cô.
Cố Khấu đã quên sau đó đã xảy ra cái gì, tóm lại ở thời điểm tỉnh lại toàn thân xương cốt đều đau, cô nhe răng trợn mắt mà tiếp điện thoại của trợ lý, mở miệng mới phát hiện giọng đều không phải chính mình, ".. Uh? Chào chị.."
Trợ lý Vương Thi Giai ở bên kia tức giận nói: "Cô đi đâu! Lập tức phải hoá trang rồi!"
Cố Khấu nằm ở trên giường lớn yên lặng vài giây, rốt cuộc nhớ tới công việc ngày hôm nay, đột nhiên ngồi dậy, trong nháy mắt chỉ cảm thấy đầu đau muốn nứt ra trời đất quay cuồng, "Ầm" lăn xuống giường. Yên lặng nằm trên mặt đất một hồi, vẫn là té ngã lộn nhào mà đi rửa mặt mặc quần áo. Cô từ nhỏ đều là con ngoan trò giỏi, thói quen cùng thái độ đều rất nghiêm túc, luôn luôn rất chuyên nghiệp, chẳng ngại diễn dù là nhân vật nhỏ, cũng chưa bao giờ chậm trễ.
Cố Chính Tắc không ở trong phòng, đại khái là xuống lầu ăn bữa sáng, hoặc là đi ra ngoài tập thể hình. Cố Khấu nghĩ đến hành động của mình tối hôm qua, cảm giác không còn mặt mũi gặp người, vô cùng cảm kích thói quen sinh hoạt lành mạnh của Cố Chính Tắc, nhanh chóng đội mũ mang khẩu trang, rón ra rón rén xuống lầu gọi xe.
Cố Chính Tắc đặt khách sạn quả thực là rất cao cấp, trên đỉnh đầu bay tới bay lui đều là quốc kỳ của các nước thuộc nhóm thứ hai về bảo vệ động vật, ở một nơi hẻo lánh ít dấu chân người tới, cho dù có người tới cũng chưa chắc đã biết thì xe taxi lại căn bản là càng không xuất hiện ở đây. Cố Khấu nhón chân ngó xa xa cả nửa ngày, đang định lấy di động ra gọi xe thì nghe phía sau có người kêu một tiếng: "Cố tiểu thư?"

⬅ Trước Tiếp ➡