⬅ Trước Tiếp ➡
Cố Khấu cúi đầu đỏ mặt một hồi, đột nhiên phát hiện đường này không giống, "Đây không phải đường về nhà em?"
Cố Chính Tắc nói: "Đến nhà anh."
Cố Khấu hoảng sợ, nắm chặt dây an toàn, "Về nhà anh?! Em không đi!"
Cố Chính Tắc nói: "Nhà anh có người có thể chăm sóc tốt cho em."
Cố Khấu nghĩ lúc này hai người mới chỉ 'yêu nhau' ngày đầu tiên, nên mơ hồ lắc đầu, "Không ổn đâu ..
Cố Chính Tắc đánh tay lái, quay đầu nhìn cô: "Cố Khấu, đến nhà bạn trai là chuyện bình thường."
Phải không đó?
Cố Khấu mơ hồ bị anh vác lên thuyền hải tặc, mặc dù không có sức nhưng cô vẫn luôn tỉnh táo, trong tiềm thức tin tưởng những gì anh sắp xếp sẽ không quá tệ, đành đơn giản mặc kệ, dù sao mấy năm nay cô đã hình thành thói quen cái gì cũng mặc kệ.
Xe mới đi được vài phút đã ngừng lại, có người ra mở cửa, Cố Chính Tắc ôm cô xuống xe, lại có người ra chào đón, "Cậu đã về."
Cố Chính Tắc giống như 'ừ' nhẹ một tiếng, người phụ nữ đó lập tức hạ giọng, giọng nói không còn trẻ, già nua hiền hòa làm lòng người cảm thấy gần gũi.
Cố Chính Tắc ôm cô lên lầu, Cố Khấu bị bọc không mở nổi hai mắt, ôm cổ anh không bỏ.
Cầu thang hình như được làm bằng gỗ xưa, lúc đi lại sẽ phát ra tiếng 'cộc cộc' dễ nghe.
Giường rất mềm, anh buông cô xuống, người phụ nữ kia nói: "Thưa cậu, để tôi cho."
Giọng người phụ nữ rất hiền, Cố Khấu buông Cố Chính Tắc ra, trốn vào trong chăn, mơ hồ nói: "Con chào dì."
Bị bệnh vẫn rát lễ phép nhưng đừng hòng ăn hiếp bạn trai tôi.
Giọng nói của người phụ nữ rất hiền hòa, Cố Khấu buông Cố Chính Tắc ra, trốn vào trong chăn, mơ hồ chào một tiếng: "Con chào dì."
Đối phương mỉm cười, muốn đo thử nhiệt độ cơ thể của cô, "Gọi dì là dì Khổng là được rồi. Không cần phải lo chuyện gì cả, cứ ngủ trước đi."
Giọng nói dịu dàng này giống như có ma lực, Cố Khấu nhanh chóng ngủ say.
Bình truyền dịch hình như được bọc bằng một cái gì đó nóng nóng, dịch truyền vào trong cơ thể không bị lạnh, đôi môi khô khốc của cô cũng được thấm nước, tay chân nóng hổi được lau mát vài lần, cả người Cố Khấu như muốn bay lên lại bị dì Khổng nắm cổ tay giữ lại, "Cậu chủ muốn vào phòng à? Cô Cố đã hạ sốt rồi."
Thì ra trời đã sáng rồi.
Cố Khấu mở mắt ra nhìn thấy Cố Chính Tắc đã cúi người sờ trán của cô, "Anh đã xin phép cho em rồi, cứ nghỉ ngơi đi, anh đi làm."
Cố Khấu mơ hồ nói mớ, "Anh nhớ về sớm."
Giọng nói của cô khàn đục, Cố Chính Tắc đi làm, Cố Khấu mang tâm trạng lo lắng sốt ruột tiếp tục ngủ, lo lắng ngày mai không thể tiếp tục quay phim được.
Chi phí trong đoàn phim được tính trên từng giây, thù lao đóng phim của Trần Hựu An cao như vậy, đạo diễn Ngô lại đang chật vật tìm nhà đầu tư mới.
Cô lo lắng cho đạo diễn xong lại lo lắng cho Vương Thi Giai, sợ Vương Thi Giai làm trợ lý của cô sẽ bị Dương Diệu Nghi mắng.
Cuối cùng lại lo lắng cho Cố Mang, sắp sửa thi cuối kỳ rồi, thi xong cuối kỳ sẽ phải phân ban, không biết thành tích học tập có bị ảnh hưởng hay không.

⬅ Trước Tiếp ➡