⬅ Trước Tiếp ➡
Ngủ một giấc lại giống như đánh một trận chiến, thời điểm Cố Khấu tỉnh dậy cảm thấy còn mệt mỏi hơn quay cảnh đánh đấm.
Dù sao đây cũng là lần đầu tiên cô đến nhà của Cố Chính Tắc, mà gia chủ của cái nhà này lại đi ra ngoài nên Cố Khấu có chút xấu hổ. Cô trốn trong chăn nằm cả nửa ngày, điện thoại cũng chưa từng reo, bụng đói đến mức dính sát vào lưng, đánh trống ầm ĩ.
Cô muốn gửi tin nhắn hỏi Cố Chính Tắc khi nào trở về, nghĩ lại một chút hình như cô hơi bị mặt dày thì phải.
Tối hôm qua cô lợi dụng đầu óc u mê mà khi dễ bác sĩ đã đủ mất mặt rồi, nếu còn tiếp tục như vậy không khéo Cố Chính Tắc sẽ nghĩ cô bị sốt đến mức thiểu năng đi.
Cô còn đang do dự thì dì Khổng bước vào, nhìn thấy cô đang ngây ngốc nhìn điện thoại thì cười tủm tỉm, "Cô đã tỉnh rồi à? Dậy ăn cơm đi, chắc chắn đã đói lả người rồi. Áo ngủ mới để trong ngăn kéo, cô thay quần áo trước đi, tôi xuống lầu chuẩn bị."
Dì Khổng tuổi cao lại rất dễ gần, ngay cả những nếp nhăn trên mặt nhìn cũng rất hiền, mái tóc bạc quấn thành một búi to, giống như hình tượng người phụ nữ gia đình trước đây.
Cố Khấu bị sự quan tâm dịu dàng này làm cảm động nên cũng không thấy sợ hãi, cô nghe lời rời giường, thay bộ đồ ngủ nhăn nhúm trên người, ra khỏi phòng ngủ.
Phòng ngủ nằm trên lầu hai, Cố Khấu đi dọc theo cầu thang xoắn ốc xuống lầu, phát hiện ra căn nhà này cũng không hoành tráng cho lắm, bởi vì bên trong được trang trí theo phong cách xưa cũ, những chậu cây cỏ xanh tươi được chăm sóc tỉ mỉ giống như mấy căn biệt thự trong mấy bộ phim thời dân quốc. Nói trắng ra nhà của Cố Chính Tắc thật không mấy dính dáng đến sự "Chính Tắc" của anh.
Dì Khổng làm một mâm cơm dinh dưỡng cho cô rất đầy đủ, một chén canh cá nấu cà chua, một cái bánh bao nhân trứng sữa, một dĩa cam nhỏ, toàn bộ thức ăn đều rất dễ tiêu. bà cười giải thích với cô: "Sợ cô ăn quá nhiều thì dạ dày sẽ không thoải mái."
Cố Khấu ăn đến mức toát mồ hôi đầy đầu, vừa ăn vừa nghĩ gần 10 giờ rồi, chắc là trong nhà sẽ không có người khác.
Đúng là sợ gì thì gặp đó, cô vừa mới nghĩ xong thì có một bàn tay thò ra lấy một miếng trái cây trong dĩa của cô, giọng nói của người đó vang lên từ trên đầu của cô, giọng nói rất nhiệt tình, "Chào chị! Chị còn nhớ em không?"
Cố Khấu quay đầu lại nhìn, không có ai khác ngoài người em trai đam mê oánh game điện tử của anh. Nhớ mặt thì cô còn nhớ, chỉ có điều cách thức xuất hiện này lại giống như ma nên cô xém chút nữa bị sặc, "Hở? Tôi còn nhớ."
Cố Bác Diễn cười hì hì, "Nhớ không? Em là ai?"
Cố Khấu suy nghĩ một chút, nhớ tới tình hình ngày hôm đó, mặt nghẹn đến mức đỏ bừng, lời nói mang theo sự kinh ngạc, "Cậu là .. là bạn của Lâm Văn Phi."
Dì Khổng gõ lên tay của Cố Bác Diễn một cái để cậu không cướp thức ăn của Cố Khấu nữa, quay người bưng cho cậu một chén khác, "Cậu hai lớn như vậy mà thích đi cướp đồ ăn của người khác."

⬅ Trước Tiếp ➡