Cố Bác Diễn ngồi xuống đối diện cô, trên cổ đeo tai nghe, cười nham nhở, "Anh hai tôi đem chị về nhà mà chị lại chỉ nhớ tôi là bạn của Lâm Văn Phi?"
Cố Khấu cúi đầu húp canh, giả như người điếc. Cũng may Cố Bác Diễn không phải cố ý làm khó cô, lấy điện thoại ra vô cùng hứng thú, "Đồng đội của tôi có việc bận, chị có rảnh không? Chơi PUBG với tôi đi?"
Cố Khấu lắc đầu, "Tôi không biết chơi."
Cố Bác Diễn vô cùng kinh ngạc, "Không biết chơi? Chị là 6x hay sao?"
Cố Khấu đúng là không biết cách chơi game, trước giờ ghét nhất là có người chê cô lỗi thời, cố tìm cách chống chế với cậu ta: "Tôi thích chơi mấy trò mini game đó thì sao?"
Cố Bác Diễn cười ha ha, "Chơi mấy cái trò đồng đội bắt cặp yêu đương chứ gì? Chị cứ chơi, tôi mách anh tôi giúp chị."
Cố Khấu khinh thường loại đâm bị thóc chọc bị gạo này, "Anh ấy không tin mấy lời gièm pha này đâu."
Cố Bác Diễn định nói tiếp đã bị dì Khổng nhét một cái bánh bao vào trong miệng, "Cậu hai này, cậu cũng nên nhanh chóng đi làm đi, nếu không cậu chủ nổi giận giờ."
Nhắc tới đi làm, Cố Bác Diễn cười cũng cười không nổi, kéo lê bước chân trở về phòng thay áo vest, trước khi ra cửa còn than ngắn thở dài, "Dì Khổng, dì thay đổi rồi, bây giờ dì không còn chút quan tâm nào đến tâm sinh lý của tôi nữa, trong lòng dì chỉ có anh hai của tôi thôi phải không?"
Cố Bác Diễn này đúng là đầu óc không hoạt động bình thường, hoàn toàn không giống người ăn cùng một loại cơm với Cố Chính Tắc, trong lòng Cố Khấu sùng bái Cố Chính Tắc sát đất, một mặt sùng bái anh có thể làm anh trai của một người như vậy, mặt khác sùng bái anh có thể dễ dàng thu phục được tên Cố Mang kia.
Dì Khổng mang kính lão lột vỏ lụa của hạt sen, Cố Khấu muốn phụ một tay lại bị dì Khổng đẩy về phòng, "Cô Cố à, cô chỉ cần nghỉ ngơi cho tốt là được, làm gì có chuyện bắt người bệnh phải làm việc?"
Cố Khấu đành trùm mền rối rắm suy nghĩ, chuyện trong đoàn phim rất gấp, cô xem hết một vòng tin tức trong vòng bạn bè, vô cùng nhàm chán, cầm điện thoại trong tay, muốn nhắn câu gì đó với Cố Chính Tắc nhưng từ trước đến nay hai người chỉ gọi điện cho nhau, tin nhắn duy nhất cũng chỉ là ngày đó cô ở trên xe taxi gửi cho anh.
Cố Khấu nghĩ tới nghĩ lui vẫn không biết nói cái gì, một hàng tự đánh xóa xóa đánh, ước chừng mười phút, di động đột nhiên sáng lên, cô nhận điện thoại, Cố Chính Tắc ở bên kia nói: "Tỉnh?"
"Ừm."
"Đang làm gì vậy?"
Giọng điệu của anh giống như đang điều tra hộ khẩu, cũng giống như trước kia nhưng hôm nay cô biết có gì đó không giống nhau, suốt hai ngày cô được anh tay chân vụng về chăm sóc, bây giờ một chút sợ hãi với anh cô cũng không có, chỉ có điều đôi khi cô lại không biết nên yêu đương như thế nào với một vị tổng tài như anh.
Cố Khấu vuốt ve theo đường viền hoa văn của cái chăn, thành thật mà nói, "Thật ra em đang định gửi tin nhắn cho anh ..
Bên đầu kia im lặng một hồi lâu, Cố Khấu tưởng rằng đã ngắt điện thoại, "Này? Anh còn đó không?"