Cố Khấu không hiểu chuyện gì, chỉ cần anh không chặn cô là được, nên hướng dẫn cách chặn một người cho anh.
Cố Chính Tắc nhắn lại rất nhanh: Cảm ơn em.
Trên bàn họp, Cố Chính Tắc vừa nghe báo cáo vừa cầm điện thoại đánh chữ nhưng Cố Bác Diễn đợi nửa ngày cũng không nhận được tin nhắn nào, trong lòng nói không xong rồi, vội vàng gửi một cái biểu cảm thử xem tình cảm anh em, ai ngờ trên màn hình lại hiển thị ra một hàng chữ: Đối phương đã từ chối tin nhắn của bạn.
Cố Bác Diễn mặt không cảm xúc, tiếp tục viết thư pháp lên giấy, nét chữ rồng bay phượng múa cao thâm khó đoán. Hai người quản lý nhìn cả nửa buổi mới đọc ra được mấy chữ cậu viết là: Oan Thị Kính mà.
Cố Chính Tắc và Cố Bác Diễn về nhà cùng nhau, Cố Khấu nằm trên sô pha học kịch bản, trên tai đeo tai nghe nên không nghe thấy gì. Cố Chính Tắc tháo tai nghe của cô xuống, vỗ vai cô: "Rửa tay ăn cơm."
Cố Khấu đã quen xem anh như Chủ nhiệm Giáo dục nên rất nghe lời anh, đi rửa tay sạch sẽ rồi ngồi vào bàn ăn cơm.
Cố Bác Diễn ngồi xuống, mặt mày ủ rũ bị Cố Chính Tắc phê bình: "Tháng này có mấy ngày mà em không đi muộn hả?"
Cố Bác Diễn nói: "Dậy sớm ảnh hưởng đến đầu óc, trên thế giới này làm gì có tổng giám đốc nào mà 9 giờ đi 6 giờ về?"
Cố Chính Tắc nhận cái khăn mà dì Khổng đưa, "Ngày mai bắt đầu tính, đến trễ một lần trừ nửa ngày tiền lương, toàn bộ nhân viên trong tổ phụ trách đều bị liên quan, cấp quản lý trở lên thì trừ một ngàn, dưới cấp quản lý thì trừ 500, cộng vào ngân quỹ."
Cố Bác Diễn giãy giụa nói: "Anh đúng là không biết hiểu nhân tình, một ngày của thực tập sinh chỉ có 2, 300 đồng, anh trừ 500 người ta đào đâu ra."
Cố Chính Tắc dứt khoát nói: "Trừ vào lương tháng, trừ hết lương tháng thì cắt việc."
Thực tập sinh mới vào của bên Cố Bác Diễn là một tay chơi PUBG cấp bậc vương giả, có đuổi việc ai thì cũng không thể mất đi thực tập sinh này được, lập tức giận đỏ mặt mà không phản bác được câu nào, cúi đầu húp canh.
Bầu không khí trên bàn cơm trở nên trầm lắng, ngay cả dì Khổng cũng ra ban công tưới hoa. Nhưng Cố Khấu lại rất có cảm giác báo được thù, huy động toàn bộ kỹ thuật diễn trên người mới có thể che giấu được vẻ mặt hớn hở của mình, yên lặng ăn cơm. Chờ đến khi Cố Chính Tắc ăn canh xong xuôi, cô mới báo cáo với anh lịch trình công việc của mình: "Ngày mai em phải quay lại đoàn phim rồi."
Không ngờ tới cơn giận của Cố Chính Tắc còn chưa tiêu hết, không cần ngẩng đầu lên mà nói, "Không được."
Cố Bác Diễn ngồi đối diện làm mặt quỷ với cô. Cố Khấu "a" một tiếng, trước kia cô chưa từng nói ra điều kiện với anh nên bây giờ mới biết được là anh sẽ không để ý lý lẽ gì như vậy, cô có chút ngạc nhiên: "Nhưng mà em hết bệnh rồi."
Cố Chính Tắc không nói chuyện. Cô nịnh nọt lấy lòng lột cho anh một con tôm nõn, "Em phải quay về rồi, nếu không đám người đạo diễn sẽ chửi sau lưng em mất."
Cố Chính Tắc nghe vậy gật đầu một cái, "Được, vậy mấy giờ em đi?"