Cố Bác Diễn dự định xem kịch hay không ngờ kịch này mới có mấy câu đã hạ màn, vô cùng bất ngờ, "Hả? Không phải là không được sao?"
Cố Khấu nhỏ giọng nói: "Cậu đừng làm rộn chuyện ở đây .. 9 giờ đi, buổi chiều em mới quay nhưng mà phải đi từ đây ra ngoại thành."
Không cần phải đi từ lúc sáng sớm, sắc mặt Cố Chính Tắc hơi trầm xuống, nói: "Em kêu tài xế đưa đi, sau khi xong việc thì gọi y tá đến kiểm tra sức khỏe."
Cố Chính Tắc từ nhỏ đã nói một là một hai là hai, sau này lớn lên thành tính gia trưởng nên càng thêm độc tài độc đoán. Cố Bác Diễn đã sống được nửa đời mới có thể thấy được người dám 'thương lượng' với Cố Chính Tắc cho nên ánh mắt lấp lánh sự sùng bái dành cho cô, còn chủ động gắp thức ăn cho cô.
Cố Khấu cũng không biết tại sao mình đột nhiên lại được xem trọng đến như vậy, không hiểu mô tê gì, "Cảm ơn."
Sắc mặt của Cố Chính Tắc nhìn Cố Bác Diễn không mấy vui vẻ, liếc thấy trong chén của Cố Khấu có thêm mấy miếng thịt bò, "Cô ấy không ăn hết, muốn ăn thì tự gắp đi."
Cố Bác Diễn ai oán gắp mấy đũa cơm trắng, buông chén xuống đi lên phòng, Cố Khấu cảm thấy đám mây đen đang lượn lờ đó khá giống với Cố Mang ngày hôm đó.
Dù sao Cố Bác Diễn cũng là người trưởng thành, so với việc ra tay với Cố Mang thì người này có chút tâm địa gian xảo hơn, buổi sáng ngày hôm sau, cậu đã chủ động đến gõ cửa phòng, "Đại minh tinh, chị đã dậy chưa?"
Cố Khấu đang đắp mặt nạ, mở cửa ra, "Tôi không phải là đại minh tinh .. Cậu có việc gì sao?"
Trên mặt Cố Bác Diễn treo hai cái quầng thâm to tướng, cười tủm tỉm, đưa cho cô một hũ nhỏ, "Em trai đây tới đưa tổ yến cho chị."
Cố Khấu không tin trong thiên hạ có bữa cơm nào miễn phí, cảnh giác, "Vì cái gì?"
Cố Bác Diễn cũng thẳng thắn, "Chị có thể giúp tôi vài việc được không? Buổi tối tôi thức khuya, sáng thật sự không dậy sớm nổi, 9 giờ phải đi làm thật là đòi mạng đó. Chị nói chuyện linh như vậy thì thương lượng với anh trai tôi một chút được không? Cùng lắm thì tôi tăng ca bù giờ là được."
Con ong chăm chỉ mỗi ngày phải dậy sớm ở phim trường như cô hiểu cho lý do này, "Nhưng cậu muốn tôi nói thế nào đây?"
Cố Bác Diễn vứt sạch miếng liêm sỉ còn sót lại trên mặt, tươi cười, "Chị muốn nói thế nào cũng được hết á."
Cố Khấu "hừm" một tiếng, cô lột mặt nạ giấy xuống, đi đến trước cửa phòng ngủ của Cố Chính Tắc gõ cửa, "Cố, Cố Chính Tắc, em có thể vào không?"
Cố Chính Tắc đang cạo râu, trên cằm thon gầy có dính bọt kem, Cố Khấu nhìn thấy thì đỏ mặt.
Anh hỏi, "Làm sao vậy?"
Cố Khấu cố gắng không nhìn cạnh hàm và hầu kết của anh, lắp bắp nói: "Cố, Cố Bác Diễn nhờ em nói với anh, cậu ấy nói có thể tăng ca để bù giờ làm nhưng mà, nhưng mà cậu ấy không thể dậy sớm được."
Cố Chính Tắc bế cô đặt lên bệ rửa mặt rộng rãi, vừa cạo râu vừa đi ra ngoài xách cổ tên Cố Bác Diễn đang dỏng tai nghe lén đến chỗ cầu thang, nói mấy câu.