⬅ Trước Tiếp ➡
Nhìn dáng vẻ của Cố Bác Diễn giống như chó xổng chuồng chạy nhanh ra khỏi cửa, bụp bụp bụp chạy xuống cầu thang, đóng sầm cửa rồi mất dạng.
Cố Chính Tắc trở về phòng tắm, rửa sạch bọt kem, Cố Khấu ngồi trên bệ rửa mặt nhìn anh, gương mặt nhỏ vừa mới đắp mặt nạ xong nên mướt mướt, "Anh nói gì với cậu ấy vậy?"
Cố Chính Tắc nói, "Anh nói muốn cắt mạng wifi của em ấy."
Cố Khấu cười một hồi mới phát hiện ra hình như mình vừa ăn cháo đá bát, "Em nhận tổ yến của cậu ấy còn chơi cậu ấy một vố như vậy, có phải không được lương thiện lắm không anh?"
Cố Chính Tắc vừa rửa mặt vừa hỏi cô: "Nếu em mà lương thiện thì vừa cười cái gì đó?"
Cố Khấu đột nhiên nhớ đến chuyện ngày hôm qua, "Hôm qua anh hỏi em cách chặn một người, là muốn chặn cậu ấy sao?"
Cố Chính Tắc gật đầu, cô nhớ đến gương mặt như đạp phải mìn của Cố Bác Diễn thì càng cười không khép được miệng, cô có cảm giác nếu như cô và Cố Chính Tắc hợp tác với nhau giống như phường đạo tặc vừa cướp của vừa giết người.
Ánh nắng sớm rất dịu, phủ lên người cô một lớp vàng óng ánh làm cho lòng người khác không khỏi cảm giác mềm mại dịu dàng, đã nhiều năm qua Cố Chính Tắc không cảm thấy nhẹ nhàng như vậy. Anh lau tay, giữ phía sau eo của cô, một tay chống bên hông cô, cúi người hôn xuống.
Tiếng cười của Cố Khấu bị anh nuốt vào đổi thành tiếng nước nhớp nháp, hơi thở thơm ngọt của cô vờn quanh chóp mũi của anh, vừa thơm vừa mềm.
Cố Khấu vừa mới đánh răng xong, dì Khổng chuẩn bị cho cô kem đánh răng vị dâu nên trong khoang miệng tràn ngập hương vị thiếu nữ này. Lúc này Cố Chính Tắc mới phát hiện áo ngủ của cô là một chiếc váy bằng vải bông trắng, trên nền vải thêu từng trái dâu nhỏ, trong giây lát không nghĩ ra dì Khổng xem cô là gì để đối đãi như vậy.
Anh vừa ghét bỏ nhéo eo cô một cái, Cố Khấu nghe thấy giọng nói rất nhỏ của anh: "Cô bé con."
Cố Khấu bị hôn đến mức thở dồn dập, anh vừa nói như vậy thì cô có chút bất mãn, vòng hai tay giữ eo anh lại không cho đi, ngẩng đầu lên dùng sức hôn anh, có điều cô ngồi trên bệ rửa mặt nên với không tới đành phải kéo áo sơ mi của anh, bắt anh cúi người xuống cho cô hôn hầu kết, cố gắng cãi cố, "Em không phải cô bé con!"
Hàm răng nhỏ lướt qua hầu kết của anh, bàn tay nhỏ nhắn của cô nhích tới nhích lui trên eo anh, cổ áo ngủ lại rộng, từ trên cao nhìn xuống thấy bộ ngực mềm mại bên trong không sót chút gì.
Cho dù Cố Chính Tắc có là thánh nhân cũng bị ngọn lửa dục cao 3000 trượng này bắt hoàn tục, anh nắm lấy hai cổ chân cô kéo ra hai bên, để tự cô xem bên dưới của mình, "Em không phải thì ai phải?"
Cố Khấu bị anh ép mở rộng hai chân, ở giữa nơi đó chỉ có một lớp vải mỏng che lại, chuyện này đúng là làm cô mất mặt mà ____ chắc là dì Khổng cảm thấy cô gái trẻ cỡ tuổi cô sẽ thích dâu tây nhỏ nên ngay cả quần lót cũng mua hình trái dâu cho cô.

⬅ Trước Tiếp ➡