⬅ Trước Tiếp ➡
Cố Mang hừ một tiếng: "Hai người đang cãi nhau thì em gọi anh ấy bằng cái gì kia? Em còn là người sao?"
Cố Khấu càng nghe càng mờ mịt: "Có cãi nhau cái gì đâu mà!"
Đúng là không có cãi nhau. Cố Khấu nghĩ: Bộ bán buôn gì sao, đánh người chạy đi không ai đánh người chạy lại, chuyện này có thể hiểu được.
Cô cúp điện thoại xong quay trở vào phòng, đột nhiên cửa phòng trước mặt cô mở ra, Cố Khấu bị bất ngờ nên đứng lại, đúng là oan gia ngõ hẹp, Cố Chính Tắc vừa liếc mắt đã nhìn thấy cô, đôi mắt hẹp dài hơi mị mị: "Sao em lại ở đây?"
Cửa phòng không đóng lại nên Cố Khấu nghe được tiếng cười đùa bên trong vọng ra, có tiếng cười đùa của phụ nữ, Cố Khấu căng da đầu nói: ".. Bởi vì đạo diễn mời tụi em dùng cơm."
Giọng cô nói như vừa bắt được vàng nên Cố Chính Tắc nhíu mày: "Bộ hắn chưa từng mời cơm em sao? Vui đến vậy à!"
Cố Khấu lắc đầu: "Không có không có, ông ấy thường xuyên mời cơm, em.. Em là bởi vì lẩu hôm nay đặc biệt ngon."
Cố Chính Tắc lấy điếu thuốc ra, gật gật đầu: "Ăn cay ít thôi. 8 giờ cùng nhau về?"
Cố Khấu trở về phòng. Đạo diễn Ngô là một kẻ sành ăn nên uất hận miếng lá sách bị nấu nhừ quá, ông đếm giây nhúng lẩu rồi vớt ra chia cho mọi người, trong chén của cô nhanh chóng đầy ụ thành một hòn núi nhỏ.
Cố Khấu vùi đầu ăn, ăn đến 7 giờ 55 thì mọi người đã bắt đầu buông đũa, bắt đầu ngồi bàn tán thảo luận lát nữa nên đi hát ở chỗ nào.
Cố Khấu chào tạm biệt mọi người rồi lấy túi rời đi.
Bãi đậu xe chỉ có thưa thớt mấy chiếc, Cố Chính Tắc đang dựa trên cửa xe nghe điện thoại, nhìn thấy cô đi tới thì mở cửa xe cho cô ngồi lên, cúp điện thoại hỏi: "Về nhà?"
Cố Khấu không biết anh nói đến nhà nào nhưng nhà nào cô cũng không về được: "Ngày mai 8 giờ em còn phải đến phim trường nên cho em về khách sạn đi."
Cố Chính Tắc nhàn nhạt nói: "Để anh đưa em về."
Nhưng Cố Khấu còn chưa muốn về nên không tự chủ được mà nói: "Em muốn đi dạo phố."
Cô vừa nói xong thì có chút thấp thỏm bởi vì cô chưa từng nghe nói qua tổng tài cũng sẽ đi dạo phố.
Tổng tài trong phim thần tượng đều bước vào một cửa hàng, chỉ đại vài món đồ sau đó nói với nhân viên cửa hàng rằng: "Ngoại trừ mấy cái này thì toàn bộ lấy hết." Rốt cuộc một người bận trăm công ngàn việc thì chuyện này có thể hiểu được.
Có điều anh Cố đại gia này không phải là người trong phim thần tượng, nghe thấy cô muốn đi dạo phố thì phản ứng của anh rất hờ hững, quay đầu xe đi về hướng khu phố mua sắm gần đây, chỉ hỏi cô: "Em không sợ người khác nhận ra em sao?"
Mặc dù Cố Khấu không nổi tiếng lắm nhưng diện mạo vẫn có người nhận ra, hoặc ít nhiều cũng có chút danh tiếng diễn viên, từ trước khi ở bên anh cô đầu rất sợ bị người khác nhận ra, chủ yếu là sợ mấy tay săn ảnh đưa tin đồn thất thiệt về cô.
Cố Chính Tắc vừa nói như vậy thì có chút ý hưng sư vấn tội. Cô nói: "Bây giờ không phải.. Không phải đang yêu đương sao! Hơn nữa em cũng không đi tay không tới."

⬅ Trước Tiếp ➡