Cô lấy trong túi xách một cái mắt kính gọng đen đeo lên, xõa tóc xuống, lau son đi tô lại màu khác, đổi thành một màu son nude, nghiễm nhiên trở thành dáng vẻ của một cô sinh viên, đi trên phố sẽ không quá nổi bật.
Ngược lại là Cố Chính Tắc vai rộng chân dài, vừa mang tây trang giày da, so với một người bình thường đi dạo phố thì hoàn toàn khác biệt, tỉ lệ quay đầu sẽ vô cùng lớn, thỉnh thoảng sẽ có mấy cô nữ sinh đi trước bọn họ rồi chạy chậm lại, lấy điện thoại ra rồi gọi bạn bè: "Anh đẹp trai kìa bây! Chụp lẹ!"
Cố Khấu quá hiểu cái kịch bản chụp lén này nên lôi kéo Cố Chính Tắc rẽ vào hướng khác, lẩm bẩm một câu: "Cố tiên sinh à, anh có thể thay một bộ đồ khác được không? Làm gì có ai mặc như vậy đi dạo phố."
Cố Chính Tắc nói: "Lần sau đi. Em muốn mua cái gì?"
Thật ra Cố Khấu cũng không muốn mua cái gì, chỉ muốn đi xài chút tiền thôi.
Quay chụp quá cực, nồi lầu lúc nãy quá cay, áp lực trong lòng cô rất lớn, tâm tình lại không tốt nên chỉ muốn đi xài tiền. Thù lao đóng bộ phim 'Yêu Thầm' cô đã nhận được 6 phần, cô thẳng lưng, hạ quyết tâm hôm nay phải xài tiền cho anh nhìn, vừa đi vừa mua nên nhanh chóng gom được mấy cái túi, cuối cùng mua thêm một cái áo khoác màu lòng đỏ trứng gà.
Áo rất đẹp, vải mềm xù như bông, vừa nhẹ vừa thoải mái.. Nhưng làm cô nhớ tới một đôi giày cao gót màu xanh ngọc.
Trong lòng cô ngứa ngáy như có hàng trăm con kiến bò qua, vừa muốn mua lại không muốn mua, vừa thích vừa ghét.
Cô nhân viên bán hàng cười nói: "Làn da của cô rất trắng, mặc vào nhất định rất đẹp. Anh à, anh nói đúng không?"
Cố Chính Tắc gật gật đầu, Cố Khấu lập tức móc thẻ ra, cô nhân viên bán hàng đưa tay nhận thẻ nhưng cô lại hậm hực rút thẻ lại, nói: "Thôi, tôi không muốn mua, dáng tôi lùn mặc vào khó coi."
Cô nhân viên khó hiểu: "Chị mà lùn sao?"
Cố Khấu tức giận kéo tay áo của Cố Chính Tắc: "Đi thôi đi thôi."
Dọc đường đi cô còn mua trà sữa và bánh kem, vừa đi vừa ăn, chất đường vào bung nên mặt mày lại hớn hở lên, khoa chân múa tay với Cố Chính Tắc: "Cái mặt trời nhỏ của đạo diễn Ngô chỉ bé bằng từng này mà có hơn hai mươi người vây lại, anh biết mặt trời nhơ là cái gì không? Là cái quạt sưởi đó.."
Cố Chính Tắc kiên nhẫn nghe được đến đây thì đột nhiên nói: "Giận sao?"
Lời của tác giả:
Giận cái gì mà giận, người ta không có giận (cá nóc phình mang)
Cố Khấu sửng sốt một chút: "Không có nha! Em giận cái gì chứ?"
Trên môi cô có dính một ít bơ, trên sóng mũi tựa cặp kính nên có chút vụng về đáng yêu. Cố Chính Tắc tìm trong túi đựng trà sữa một tờ khăn giấy lau giúp cô, vừa nhìn mắt cô nói: "Anh ăn cơm chiều cùng Trương Phồn Vũ."
Cố Khấu ngơ ngác 'à' một tiếng, "Em biết. Em vì lý do gì mà giận chứ? Anh đang bận việc mà em cũng không phải trẻ con."