Không chờ Cố Khấu trả lời, Vương Thi Giai nói tiếp, "Vậy đi, tôi sẽ gọi điện thoại cho chị Dương nhờ người đến đón cô, có chuyện gì phát sinh thì gọi cho tôi, cô chờ tin đi."
Tài xế tăng tốc trên đường Tứ Hoàn, Cố Khấu vẫn luôn giữ bình tĩnh thì bây giờ cũng bắt đầu khẩn trương, trong lòng bàn tay đều là mồ hôi lạnh, ướt đến nổi không cầm chặt được điện thoại trong tay, giao diện trò chơi bị nhấn loạn xạ, các tin thông báo hiển thị lên làm cô hoảng sợ, tay vừa trượt, thế nhưng không cẩn thận làm văng điện thoại ra xa.
Cô ngồi trên ghế cong eo xuống tìm điện thoại cả nửa buổi, cuối cùng cũng cầm được điện thoại trong tay, lại có thêm một tin nhắn nhảy ra, nội dung giống như tin nhắn lúc nãy, "Phát định vị."
Trong đầu Cố Khấu đang hỗn loạn, nhìn đến số đuôi điện thoại quen thuộc kia thì bất chợt cảm thấy mũi chua xót, lập tức phát định vị qua cho Cố Chính Tắc. Không bao lâu sau thì xe taxi chạy theo hướng ra khỏi thành phố, đại khái bởi vì ở phía trước có trạm thu phí nên xe trên đường dần dần nhiều hơn.
Cố Khấu ôm di động, trông mòn con mắt, trong đầu đều là viễn cảnh nếu mình bị dẫn ra khỏi thành phố sẽ xảy ra chuyện gì. Đúng lúc này có một tin nhắn được gửi đến, "Thắt chặt đai an toàn."
Cố Khấu nhắn lại một câu, "Đã thắt." thì tài xế đột nhiên quay đầu lại nhìn cô một cái. Cố Khấu rất sợ hãi, kỹ thuật diễn của cô bây giờ không phát huy được, chỉ ngầm ý thức được phải tắt nguồn điện thoại đi.
Tài xế âm u đánh giá cô vài giây, đột nhiên đưa tay cướp điện thoại của cô, Cố Khấu vì thắt đai an toàn nên không linh hoạt né tránh được, cô gấp đến độ hai hàm răng nghiến chặt, trong tầm mắt nhìn thấy được phía trước có một chiếc xe đột nhiên giảm tốc độ, tay lái thay đổi phương hướng rất khẽ làm cho khó phát hiện ra, hướng về bên trái chiếc taxi.
"Phanh" một cái, túi khí an toàn bị bung ra, ngay sau đó từ sườn xe phía sau bên phải, bên trái đều bị va chạm, xe taxi hoàn toàn bị ba chiếc xe bao vây không thoát ra được.
Tài xế còn không kịp bẻ tay lái, cửa xe đã bị mở ra, hai cánh tay mạnh mẽ lôi hắn ta ra ngoài. Cố Khấu dựa vào cửa xe cũng bị mở ra, Cố Chính Tắc khom lưng tháo đai an toàn của cô, nắm chặt cổ tay kéo cô ra ngoài, nhét vào xe của anh.
Tài xế bị cảnh sát dẫn đi, chiếc xe taxi bị kéo ra khỏi hiện trường, sự tình diễn biến rất nhanh đến mức Cố Khấu vẫn chưa kịp phản ứng lại, cả đoạn đường đều ôm chặt di động sững sờ. Cố Chính Tắc ngồi tiếp điện thoại trên ghế phụ, hình như là đang nói chuyện công việc, thỉnh thoảng "Ừ" một tiếng, ngữ khí vẫn lạnh như băng.
Người đại diện Dương Diệu Nghi cũng ở trên xe, ép Cố Khấu uống mấy ngụm nước, "Sao cô lại đần vậy, loại chuyện lửa sém lông mày như này mà đi tìm Vương Thi Giai làm gì? Đúng là bỏ gần tìm xa."
"Vương Thi Giai vừa mới đi, nên tôi cho rằng.."