⬅ Trước Tiếp ➡
Dương Diệu Nghi cười nói: "Cô cho rằng cái gì? Ít nhiều có Cố tổng ở đây, bằng không ngay cả tôi cũng không biết làm thế nào. Cô cũng thật là, vì sao không tìm Cố tổng? Ít nhiều thì Cố tổng còn tốt tính, nếu là tôi thì đã sớm bùng choáy rồi."
Nhờ vậy Cố Khấu mới biết thì ra tối nay Cố Chính Tắc mở họp ăn cơm cùng nhóm người của Dương Diệu Nghi. Lời trong lời ngoài của Dương Diệu Nghi cũng rất rõ ràng, cô xảy ra chuyện có thể cầu cứu Cố Chính Tắc thì không cầu, lại đi cầu Dương Diệu Nghi có lòng nhưng không có sức, trùng hợp hai người đang trên cùng một bàn cơm nên không tránh khỏi việc làm người khác cảm thấy Cố Chính Tắc không đủ mặt làm kim chủ cho một diễn viên tuyến mười tám. Tóm lại đây là một chuyện rất mất mặt, khó tránh được suốt cả đường đi anh ấy đều xụ mặt.
Cố Khấu cũng không biết được mình đã làm chuyện ngốc gì nhưng miệng lại nhanh hơn não, cô nghe thấy mình cẩn thận nói, "Cảm ơn Cố tiên sinh."
Giọng vừa thốt ra, Cố Khấu chỉ muốn tự sát, mặt Cố Chính Tắc càng đen hơn.
Dương Diệu Nghi nhìn ra hai người này là loại quan hệ da thịt lại làm bộ như thầy giáo nghiêm khắc và học sinh hư, vừa xấu hổ vừa buồn cười, trên mặt có chút không kiềm nén được.
Dù sao Cố Chính Tắc là nhân vật trong tờ báo tài chính, không phải loại ăn chơi trác táng, nếu không phải có quan hệ với Cố Khấu thì người như bọn họ bình thường cũng không thể nói chuyện, cho nên cô cũng không muốn nói nhiều làm gì, chỉ nhẹ nhàng chọc Cố Khấu một cái, "Cố tổng cũng tới rồi, đừng nói những lời như vậy."
Cố Chính Tắc gật đầu với Dương Diệu Nghi, nói với tài xế, "Đưa Dương tổng về trước."
Dương Diệu Nghi bát diện linh lung* nên sẽ không để Cố Chính Tắc phải đi đường vòng, cười nói, "Tôi đã gọi tài xế, để tôi xuống ở ngã tư phía trước là được rồi."
*Bát diện linh lung: dùng để hình dung người linh hoạt mẫn tiệp, đối nhân xử thế linh hoạt,đối với ai cũng khéo léo.
Chờ Dương Diệu Nghi đi rồi, Cố Chính Tắc và Cố Khấu càng không có gì để nói với nhau.
Cố Khấu bị một màn lúc nãy làm cho kinh sợ nên vừa dựa vào cửa xe đã ngủ, không chú ý đến Cố Chính Tắc đã xuống xe lúc nào.
Trước mặt người khác thì Cố Chính Tắc vẫn được tính là thân sĩ, theo lẽ thường giúp cô mở cửa xe, Cố Khấu chưa phản ứng kịp còn đang dựa vào cửa xe ngủ gật, cửa xe bị mở ra làm cô suýt chút nữa ngã nhào ra đường, bị Cố Chính Tắc ôm vào trong ngực.
Cô lảo đảo người đứng thẳng, Cố Chính Tắc lập tức buông tay, sải bước đi về phía trước.
Cố Khấu đuổi kịp, hai người bước vào thang máy, lúc này cô mới ngửi được trên người Cố Chính Tắc có mùi rượu nhè nhẹ, bạo gan hỏi, "Cố tiên sinh, anh uống rượu?"
Cố Chính Tắc cúi đầu nhìn cô chăm chú, ánh mắt vừa lạnh vừa nghiêm khắc, tóm lại là hận không thể dùng ánh mắt đục ra được một cái hang trên mặt cô, hoặc là dứt khoát đem cô ăn tươi nuốt sống.
Sự nhắc nhở lúc nãy của Dương Diệu Nghi hiển nhiên không phải là vô căn cứ, Cố Chính Tắc thật sự đã nổi giận rồi.

⬅ Trước Tiếp ➡