⬅ Trước Tiếp ➡
Cũng may Cố Chính Tắc còn nhớ cô phải vội về đoàn phim nên mới hơn 5 giờ đã tròng quần áo vào cho cô, đem cô nửa mê nửa tỉnh kéo ra cửa, "Phải đi rồi."
Cố Chính Tắc đã thay xong một bộ đồ tây mới, áo mũ chỉnh tề thần thái ngời ngời, có điều tối qua cô bị anh dày vò đến rạng sáng, bây giờ còn chưa tỉnh ngủ, tay túm lấy then cửa không chịu đi, miệng lẩm bẩm, "Cho em ngủ thêm lát nữa đi.. Em buồn ngủ.. Anh là ma quỷ hay sao? Sao anh không buồn ngủ vậy.."
Cố Chính Tắc nhìn thấy cô buồn ngủ mà xeo vẹo trái phải giống như mấy đứa trẻ đang nhõng nhẽo, nhìn thấy cô như vậy anh vừa đau lòng vừa buồn cười, có chút hối hận tối hôm qua đã ra tay tàn nhẫn với cô như vậy, nhưng cũng không còn cách nào khác, anh có thể dung túng cho cô tùy ý xin nghỉ ở đoàn làm phim nhưng Cố Khấu không phải là người như vậy.
Anh kéo cô gái đang ngồi xổm dưới đất làm nũng lên, "Đứng lên, em có cảnh quay buổi sáng đó."
Cô giống như cọng mì không xương, ôm eo anh không chịu buông, tay chân cùng lúc treo trên người anh, "Không cần.. Cho em về ngủ một lát rồi đi.."
Cố Chính Tắc cắn vành tai cô hù dọa một câu, "Em xem chừng hành lang có người chụp lén đó."
Cố Khấu vốn không để trong lòng nhưng khi nghe được câu anh nói, cửa phòng đối diện lại vang lên tiếng mở cửa, cô bỗng giật thót người, hoàn toàn bọ dọa cho tỉnh, lông tơ dựng ngược treo cả người lên người anh, dường như bị dọa cho mất hồn nên không thể động đậy.
Cố Chính Tắc không ngờ được vào giờ này ngoại trừ Cố Khấu còn có người ra cửa, trong nhất thời cũng không động đậy, chỉ thấy cửa phòng đối diện bị đẩy ra, bên trong cũng mò meo xuất hiện hai người, cô gái đi phía cũng đeo khẩu trang mang kính râm che kín mít, dè chừng bước ra ngoài, sau chân là một người đàn ông, giọng của người đàn ông đó như mè nheo, "Buồn ngủ muốn chết.. Sao lại phải đi sớm như vậy? Cô đang làm nghề gì? Sao mà khổ hơn tôi nữa vậy?"
Cố Khẩu cảm thấy giọng điệu đó hơi quen tai nhưng không nghĩ ra là ai, trong lúc đang treo trên người Cố Chính Tắc lại nghe anh nghiêm khắc kêu đối phương một tiếng: "Cố Bác Diễn, em đi ra đây."
Cố Bác Diễn?!
Cố Khấu xấu hổ, luống cuống tay chân tuột xuống từ trên người Cố Chính Tắc, chỉnh trang lại bản thân một chút, đứng ngay ngắn. Cô xấu hổ đến mức không dám ngẩng đầu lên nhưng càng cúi đầu lại càng cảm thấy đôi giày của cô gái kia càng quen mắt.
Đế đỏ, vải nhung đen mịn có đính kim cương li ti lấp lánh, gót giày 12 phân.
Cố Khấu kinh ngạc không thôi, theo bản năng mở miệng: "Trần Hựu An?!"
Cố Khấu không ngờ được rằng có thể trùng hợp đến như vậy, mãi cho đến khi ngồi trên xe mà miệng vẫn còn mở to, suýt chút nữa trật khớp hàm. Trần Hựu An tức giận kêu tài xế lái xe đi, rồi nói: "Có thể đi rồi chứ?"

⬅ Trước Tiếp ➡