⬅ Trước Tiếp ➡
Cố Chính Tắc xách Cố Bác Diễn đi rồi, không có anh ở bên cạnh trấn giữ thì Cố Khấu héo như cây trên sa mạc, nhớ tới câu nói cao quý lạnh lùng ngày hôm qua của cô ấy 'Ây da, hình như tôi bị cảm rồi' thì sinh ra cảm giác hình như mình bị lừa một vố rồi, "Cô.. Cô? Cô và Cố Bác Diễn? Không phải cô bị cảm sao?.. Thế nào mà thành ra như vậy rồi?!"
Vẻ mặt của Trần Hựu An giống như tranh trừu tượng thời kỳ Gothic, nói: "Tôi hẹn bạn chơi PUBG, chẳng lẽ còn nói cho người khác biết tôi là Trần Hựu An?"
Cô vốn định cải trang để thoải mái chơi game kết quả chơi qua chơi lại thành chơi tới trên giường. Trần Hựu An cũng không rõ chuyện của bản thân là như thế nào, mới vừa rồi từ miệng của Cố Chính Tắc cô mới biết được người ngược cô mấy chục trận chính là tiểu Cố tổng, còn để cho cậu ấy biết cô là Trần Hựu An. Trong nhất thời đầu óc cô còn mông lung, không có sức đi phản bác lại Cố Khấu: "Không phải cô cũng ra ngoài ăn lẩu sao?!"
Kết quả ăn lẩu xong thì đi dạo phố, dạo một hồi thành dạo lên giường, còn cùng với anh trai của tiểu Cố tổng nữa chứ.
Cố Khấu cạn lời phản bác lại, hai cô gái ngồi trên ghế sau cùng lúc héo hon lời, cuối cùng vẫn là Trần Hựu An chủ động đưa tay giảng hòa: "Tôi sẽ không nói cho người khác biết."
Cố Khấu nắm tay cô ấy: "Tôi cũng sẽ giữ bí mật cho cô."
Nữ chính và nữ phụ xem như miễn cưỡng kết đồng minh nhưng Cố Khấu lại còn chút vướng mắc: "Không phải Cố Bác Diễn là kẻ ngốc sao?"
Biểu cảm của Trần Hựu An có chút tức giận: "Cô có thể xem thường chỉ số thông minh của anh ấy nhưng không thể xem thường kỹ thuật chơi game của anh ấy."
Vì trò chơi mà ảnh hậu có thể tự đứng ra bênh vực Cố bác Diễn thành người của mình, Cố Khấu lần đầu tiên cảm thấy mình trưởng thành đến vậy.
Bộ 'Yêu thầm' đã bước vào những cảnh cuối cùng, phần diễn của Cố Khấu rất nhiều, hơn nữa cô đã bước vào trạng thái của nhân vật nên cảnh quay càng thuận buồm xuôi gió, tâm tình rất tốt nên ngay cả nồi lẩu uyên ương của đạo diễn Ngô cô cũng không còn sợ, lâu lâu còn nhảy nhót đi theo ông ấy ăn cơm, mấy ký thịt mất đi vì đợt bệnh trước đã nhanh chóng quay trở về.
Hôm nay đạo diễn Ngô lại kỳ quặc chưa gắp thức ăn cho cô lần nào, ai oán nhìn cô một cái, đẩy dĩa thịt bò trước mặt cô ra chỗ khác, kêu người phục vụ: "Cho cô ấy một dĩa cải mè."
Lúc này Cố Khấu mới phát hiện ra mình đã mập lên, lập tức vô cùng sợ hãi, bởi vì đến mấy cảnh diễn cuối cùng cô phải gầy đi một chút mới đúng.
Từ tiệm lẩu trở về đoàn làm phim, cô lập tức thay đồ thể thao đến phòng tập. Lâm Văn Phi đang nâng tạ nhìn cô đánh giá một chút: "Không đến mức như vậy, cùng lắm thì mập lên 2 3 ký đi."
Cố Khấu sắp hoảng rồi: "Tôi cho rằng chỉ mập lên 1 2 ký thôi! Rõ ràng đến vậy sao?"
Lâm Văn Phi nói: "Người vui vẻ thì mập lên, có thể hiểu được."
Cố Khấu ở trên máy chạy bộ nhanh chóng gửi tin nhắn cho Cố Chính Tắc: Em mập lên.

⬅ Trước Tiếp ➡