⬅ Trước Tiếp ➡
Cố Chính Tắc căn bản không thèm để ý đến cậu, hỏi Cố Khấu: "Gần đây em có lịch trình gì không?"
Cố Khấu lắc đầu, anh lại hỏi: "Em có muốn đi hưởng tuần trăng mật không?"
Hưởng tuần trăng mật cũng không tệ, Cố Mang và Cố Bác Diễn đều rất có ý kiến, Cố Mang nói: "Chúng ta đi xem động vật cỡ lớn di chuyển thế nào đi?"
Cố Khấu nói: "Vậy em sẽ mất đi chữ ký của Trần Hựu An."
Cố Bác Diễn nói: "Không phải anh hai đang ở Nhật Bản sao? Hai người kết hôn không thông báo cho anh hai cũng không đúng. Bằng không để em đi cùng hai người.."
Cố Chính Tắc thong thả ung dung nói: "Anh biết ở Nhật Bản đang có thi đấu thể thao điện tử. Em ở lại công ty đợi, mỗi ngày gọi điện báo cáo cho anh hai lần."
Cố Bác Diễn híp mắt lại: "Ok, em hiểu, em không đi không phải là được rồi sao?"
Chuyện kết hôn này hấp tấp vội vàng nên không có bất cứ nghi thức hay lo lắng chuẩn bị gì nhưng Cố Chính Tắc thật sự đưa Cố Khấu đi hưởng tuần trăng mật. Cố Khấu chọn một hòn đảo nhỏ ở nam Thái Bình Dương, đường xá xa xôi, cô chỉ có thể ở trên máy bay nghe Cố Chính Tắc kể chuyện xưa. "Thịnh Dư Minh là con nuôi của lão Cố. Ba của cậu ấy đỡ cho lão Cố hai dao, không thể cứu được, năm đó Thịnh Dư Minh mới 6 tuổi."
Cố Khấu đang nghịch chiếc nhẫn ngẩng đầu lên, "Vậy anh đâu?"
Cố Chính Tắc nói: "Năm đó anh 7 tuổi."
Cố Khấu không tưởng tượng ra nổi Cố Chính Tắc 7 tuổi có hình dáng như thế nào. Cố Chính Tắc giống như một ngọn núi, trong thơ cổ có nói "Sơn vô lăng thiên địa hợp"*, núi đã tồn tại từ thời khai hoang lập đất, ngay từ thời xa xưa đó, bây giờ đang ở ngay trước mắt cô.
*Núi không còn góc cạnh, trời đất hòa làm một
Trên đảo này không chuyên về khai thác du lịch cho nên chỉ có vào căn villa nhỏ cho thuê, một con mèo đang nằm phơi bụng ngủ nướng. Cố Khấu cũng ngủ một giấc, lúc tỉnh dậy đẩy cửa ra đã phát hiện ngoài trời trải đầy sao.
Bãi biển tư nhân không có bóng người, chỉ có thấp thoáng vào ngọn đèn hải đăng xa xa, Cố Chính Tắc đang đứng trên lối đi ven biển hút thuốc, tiếng sóng vỗ cứ nối tiếp nhau, anh đang suy nghĩ gì đó đến mức thất thần không chủ ý Cố Khấu nhẹ chân nhẹ tay đang đi đến sau lưng anh, hai ngón tay cô chỉ vào eo của anh, hạ thấp giọng nói, "Không được nhúc nhích, là cướp đây."
Trên đảo này căn bản không có người thứ ba nên Cố Chính Tắc không thể nào bị đe dọa được, anh dập đầu thuốc, xoay người túm cô đến trước mặt, "Cướp tiền hay cướp sắc đây?"
Dáng vẻ anh không mặc tây trang cũng rất đẹp, một cái áo thun đơn sắc tôn ra bờ vai Thái Bình Dương của anh, hai cánh tay rắn chắc mạnh mẽ lộ ra bên ngoài, mái tóc được vuốt một cách tùy ý, nhìn rất tùy ý thoải mái, giống như một sinh viên mới bước chân vào đời.
Nhưng mà sinh viên mới ra trường làm gì có tiền mà mua nhẫn kim cương màu hồng phấn, Cố Khấu cười hì hì ôm eo anh: "Thì ra là anh, vậy không cướp nữa."

⬅ Trước Tiếp ➡