Cố Chính Tắc lôi kéo cô ngồi xuống bãi biển, cô ngồi lên người anh, sau eo bị anh ôm lấy, gót chân nhỏ để trần đạp lên bờ cát, cát vừa trắng vừa mịn mang lại cảm giác rất mềm mại. Một con cua nhỏ bò ngang qua, cô vội vàng cong chân lại nhường đường cho con cua bò qua.
Cố Chính Tắc híp mắt nhìn cô nhường đường cho cua chạy: "Ngày mai ăn cua."
Hai tay Cố Khấu đặt lên vai anh: "Anh đừng có ghen với con cua mà."
Cố Chính Tắc 'ừm' một tiếng, miễn cưỡng đồng ý với cô.
Tính cách trẻ con ngàn năm một thuở này của anh làm cô hiếm lạ không chịu được, bên dưới ánh trăng lành lạnh, cô nhịn không được mà cúi đầu hôn môi anh.
Bờ môi của anh vừa mỏng vừa lạnh, ngậm lấy cánh môi của cô hút lấy dưỡng khí. Cố Khấu bị anh ôm lấy sau eo, không biết từ khi nào cái ót cũng đã bị anh giữ lại, cô bị thiếu khí làm cho khuôn miệng miễn cưỡng phải hé ra, cái lưỡi bị anh cuốn qua liếm mutx, dịu dàng mà kiên định.
Nụ hôn này quá dài làm cho Cố Khấu bị hụt hơi, mơ màng không phân biệt được mà nhỏ giọng hừ hừ, "Uhm.. Cố.."
Tiếng nước phát ra từ trong khuôn miệng mềm nị, làm cho anh không cách nào thỏa mãn được, cắn kéo đầu lưỡi của cô ra chọc ghẹo, chỉ hận không thể đem cô nuốt vào trong bụng.
Cố Khấu vốn còn chưa tỉnh ngủ hẳn đã bị trêu ghẹo như vậy, càng không có sức lực, anh càng hôn càng sâu làm cho cô phải nhỏ giọng 'uhm uhm' đẩy anh ra, ngược lại còn bị anh ôm chặt hơn, giống như muốn hòa tan vào trong ngực anh.
Cố Khấu hơi tránh ra một chút, anh hậm hực cảnh cáo cô, "Đừng có lộn xộn."
Lúc này cô mới phát giác ra một thứ đang cứng ngắc nóng hổi chống vào giữa hai chân cô, đầu quả tim của cô khẽ ê ẩm một chút. Tuy rằng biết trên đảo không có người khác nhưng dưới một bầu trời đầy sao như vậy, từng đợt sóng biển không ngừng vỗ vào bờ, không có chút nào cảm thấy cô đơn. Cô vội vàng đứng lên, "Vẫn là nên trở về.."
Cô còn chưa kịp nói xong cổ tay đã bị anh lôi kéo, quăng ngã người trên bờ cát.
Cố Chính Tắc áp người xuống, đôi mắt sâu đen gần trong gang tấc nhìn chằm chằm cô, "Không được nhúc nhích, cướp sắc đây."
Bàn tay to của anh nắm lấy một bên bầu ngực đẫy đà của cô, cô mặc một cái đầm trắng bằng vải xô lùng phùng, vừa mỏng vừa mềm, tay anh từ cưới mép váy xoa lên trên, lúc nặng lúc nhẹ mà bóc lộ bầu ngực của cô. Cố Khấu bị anh xoa nắn đến động tình, bụng nhỏ bắt đầu ngứa ngáy, không nhịn được muốn tránh đi thì bị anh nắm lấy viên anh đào nhỏ làm cho cô ăn đau mà 'a' một tiếng, cô bị anh túm kéo trở lại, "Đừng chạy."
Chiếc đầm của cô bị giở lên, hai chân bị tách ra, dương vật nóng bỏng của anh chống lên huyệt thịt mềm mượt màu hồng phấn. Cố Khấu căng thẳng đến mức cả người cứng đơ, luống cuống tay chân đẩy anh ra: "Không được, đây là bên ngoài, còn có.."
Cố Chính Tắc nhướng mày, "Có ai?"