⬅ Trước Tiếp ➡
Lời của tác giả: có lòng lo lắng lại bị nói là lòng lang dạ sói, mị mà là Cố tổng mị cũng nổi giận╭(╯^╰)╮
Cố Khấu một sợ Cố Chính Tắc nổi giận, hai sợ Cố Chính Tắc uống rượu.
Cố Chính Tắc người này rất kỳ quái, ngày thường thoạt nhìn ôn tồn lễ độ là một người mặt người dạ thú, vài chén rượu xuống bụng giống như biến thành người khác, rất giống mấy gã rượu chè bê bết lê lết trên đường.
Tính khí sau khi uống rượu rất kém, bây giờ lại nổi nóng, Cố Khấu càng không dám xúc phạm quyền thế của vị kim chủ đại nhân này, căng da đầu chịu ánh mắt xuyên thấu của anh, chờ đến khi cửa thang máy mở ra, vẫn như cũ cúi đầu đi theo sau, không nghĩ tới Cố Chính Tắc còn chưa cho cô vào phòng đã đóng sập cửa.
Cửa phát ra một tiếng "Sầm." Cố Khấu không chú ý nên cửa đập vào chân, đau kêu ra tiếng, Cố Chính Tắc mở cửa ra thấy Cố Khấu ngồi xổm trên đất, "Đụng trúng chỗ nào?"
Cố Khấu sợ Cố Chính Tắc giữ cái khẩu khí này qua đêm, biện pháp duy nhất chính là đêm nay phải làm anh nguôi giận, bằng không càng kéo dài càng như cưỡi lên lưng cọp khó leo xuống.
Tuy rằng đúng là cô không chừa mặt mũi cho Cố Chính Tắc, là cô sai, nhưng chuyện hầu hạ kim chủ không phải là chuyện bình thường ở huyện, Cố Khấu cảm giác chính mình lộn qua lộn lại có thể về thời cung đấu làm đại nội tổng quản được rồi.
Cô còn đang tính toán suy nghĩ thì Cố Chính Tắc đã ngồi xuống kiểm tra chân cô, hôm nay cô không muốn bị thị tẩm cho nên ăn mặc giống như học sinh, trên chân là đôi giày vải bạt. Cố Chính Tắc vừa cởi giày ra đã bị Cố Khấu ôm cổ. Giọng nữ sinh nũng nịu phảng phất ở bên tai, "Cố tiên sinh, đừng nóng giận có được không?"
Cố Chính Tắc cười lạnh một tiếng: "Nghĩ nhiều rồi. Em nghĩ rằng em là ai?"
Cố Khấu đương nhiên không cho rằng chính mình là ai, chỉ là chim sẻ nhỏ kiếm ăn dưới cánh đại bàng, chim đại bàng cao hứng, chim sẻ nhỏ mới có thể thấy được mặt trời của ngày mai.
Chim sẻ nhỏ trong lòng hạ quyết tâm, kim chủ quan trọng, cúi đầu khom lưng, quyết không biết xấu hổ. Cô chen vào rồi đóng cửa lại, đưa tay thề: "Lần sau nhất định sẽ không tái phạm! Cố tiên sinh, em tuyệt đối tuyệt đối sẽ không lại để cho người khác hiểu lầm anh, tuyệt đối tuyệt đối sẽ không để anh lại xử lý loại chuyện ngu xuẩn này, tuyệt đối tuyệt đối sẽ không để anh lại bởi vì chuyện của em mà chậm trễ công việc.."
Không biết vì cái gì, Cố Khấu nói được càng nhiều, sắc mặt Cố Chính Tắc càng trầm, nhưng tóm lại không có đẩy cô ra, tùy ý Cố Khấu vì lấy lòng mà cọ xát trước ngực anh. Không có đẩy ra chính là chuyện tốt, Cố Khấu như kẹo mạch nha dính trên người Cố Chính Tắc.
Vốn dĩ cô đã lùn hơn Cố Chính Tắc nay lại còn mang giày đế bằng, ngay cả cà vạt của anh cô còn phải nhón chân mới với tới được. Cố Chính Tắc có người phối quần áo riêng nên ngay cả cà vạt của anh cũng được thắt nút một cách cầu kỳ, Cố Khấu tập trung tinh thần cả nửa ngày cũng không tháo ra được, cuối cùng vẫn phải do tay Cố Chính Tắc tháo ra.

⬅ Trước Tiếp ➡