⬅ Trước Tiếp ➡
Thì ra là như vậy, không kịp đợi cảnh sát đến thì Cố Chính Tắc là người đầu tiên phải đứng mũi chịu sào, Ngô tổng dưới tình thế bức bách phải động đến dao, Cố Chính Tắc cũng không chịu trốn, một mặt không phải anh không có áy náy, mặt khác anh muốn đem những chuyện thị phi của Cố thị gạt ra bên ngoài.
Sau đó bị tra hỏi dài dòng, Cố Chính Tắc liên tục ứng phó cho đến tối hôm qua, cuối cùng mới có thời gian để tiếp nhận điều trị. Truyền dịch được một nửa thì anh bị bác sĩ lải nhai cho bùng cả lỗ tai, đột nhiên gỡ ống truyền dịch ra rồi hiên ngang đi khỏi.
Mà cô lại cho rằng chuyện đó bởi vì anh có 'một chút' nhớ cô.
Còn lại mấy ngày ghi hình cuối cùng, cục cưng chiến sĩ thi đua của chương trình chỉ còn lại vẻ mặt miễn cưỡng vui cười, ngay cả người dẫn chương trình nói mấy lời gợi ý cô cũng không tiếp lời lại, Trần Hựu An lúc nào cũng châm chọc cô, vừa xoay người đã hỏi: "Rốt cuộc là chuyện gì vậy?"
Không ai hỏi còn tốt, cô ấy vừa hỏi như vậy thì Cố Khấu trố mắt giật mình, đôi mắt to tròn mê mang, nhỏ giọng nói: "Tôi thật sự không có gì mà."
Lúc cô chạy về tới thành phố T đã là rạng sáng, không dám làm phiền tới Cố Chính Tắc đang dưỡng thương nên đành ngồi ngốc trong chung cư nhỏ cho đến sáng, ngược lại là Cố Chính Tắc gọi điện thoại cho cô trước, "Đã về rồi sao?"
Lúc này Cố Khấu mới trở về nhà cũ của nhà họ Cố, lần mò nửa ngày vẫn là mua một bó hoa. Cố Chính Tắc nhìn thấy, không biết nên khóc hay nên cười, "Về nhà rồi mà còn mua hoa?"
Dì Khổng nhận lấy bó hoa rồi đẩy Cố Khấu một cái, nhỏ giọng nói: "Sao mợ lại sợ cậu chủ như vậy?"
Cố Khấu cũng không biết là mình sợ cái gì, chỉ là sợ, nghĩ tới nghĩ lui cũng là sợ, vừa hối hận vừa khổ sở.
Sắc mặt của Cố Chính Tắc tái nhợt, ngoài chuyện này ra không có chút nào giống người đang bị thương, đang gác chân xem tài liệu, ngoắc ngoắc ngón tay kêu Cố Khấu qua với anh, trước tiên nhéo mặt cô nhìn nhìn, rồi nói lời bình phẩm: "Gầy." Xong còn đưa cho cô một quả táo, bản thân anh nhận điện thoại nghe báo cáo.
Anh làm cái gì Cố Khấu cũng không dò hỏi nhiều, cô ngồi trên mép giường của anh một lúc, chờ anh kết thúc cuộc gọi rồi mới hỏi anh: "Anh bị thương ở đâu?"
Cố Chính Tắc nhíu mày, "Em đừng lo."
Anh không nói Cố Khấu cũng biết, vết thương nằm trên vai trái, vị trí nguy hiểm, là tìm được đường sống trong chỗ chết, nhưng anh cũng không muốn để cô lo lắng.
Cố Khấu không dò hỏi thêm, dù sao chuyện ngày đó cũng đã xảy ra nên cô vứt nó sau đầu, nhớ tới cái thứ cứng cứng ở phía sau lưng anh ngày đó, nên cô lục tìm trên người anh. Cố Chính Tắc nói: "Em làm gì thế?"
Cố Khấu sờ được thứ đó ở dưới gối của anh, giống như trong tưởng tượng của cô, cứng cứng, lạnh lẽo, là một khẩu súng.

⬅ Trước Tiếp ➡