⬅ Trước Tiếp ➡
Có khả năng anh chỉ dùng nó để phòng thân, cũng có khả năng chỉ mang theo thói quen nhưng khi Cố Khấu sờ được đến khẩu súng đó thì cảm giác ra từng chút một khẩu súng này khác hoàn toàn với đạo cụ được dùng ở phim trường. Cô giống như bị bỏng, vội vàng rút tay về.
Y tá chờ sẵn ở dưới lầu, cách mấy chục phút sẽ lên kiểm tra anh một lần, nhưng xem ra Cố Chính Tắc còn bận hơn cả y tá, điện thoại không ngừng gọi tới, hiển nhiên là không cần Cố Khấu lo lắng tới.
Cô đi thẳng xuống lầu giúp dì Khổng nấu cơm, cắt rau bày nguyên liệu nấu ăn ngăn nắp, dì Khổng cười nói: "Mợ cũng rất dũng cảm đó, mọi chuyện chỉ cần có như vậy, mặc kệ có chuyện gì xảy ra, bản thân mợ muốn yên ổn là được."
Cố Khấu cúi đầu khuấy canh, rất bình tĩnh mỉm cười, "Chuyện vốn dĩ cũng không có gì."
Nói cho cùng thì Cố Chính Tắc đã dày công sắp xếp để giấu diếm cô nên mọi người nhìn thấy cô như sẵn sàng đón địch, kết quả Cố Khấu vừa cười, hoàn toàn làm như không có chuyện gì.
Cố Bác Diễn về nhà ăn cơm tối, Cố Khấu đắc ý mà giới thiệu với cậu, "Mấy món này đều do chị làm đó."
Cố Bác Diễn nhìn sơ qua thì thấy có mực, có nghêu, có gà nấu nấm đông cô, cũng ra hình ra dạng, cậu nói: "Mấy thứ này anh hai đều không thể ăn được, nấu cho em sao?"
Cố Khấu cười tủm tỉm, "Anh ấy có cơm riêng dành cho bệnh nhân, cũng do chị nấu."
Cố Bác Diễn ngó qua xem chén cháo thịt gà của Cố Chính Tắc, vươn móng vuốt ra thử, "Anh, em có thể thử chút được không?"
Hiếm khi nào Cố Chính Tắc lại hào phóng như vậy, đồng ý cho cậu nếm thử một chút.
Mùi vị của cháo chỉ là thứ yếu nhưng thái độ của Cố Khấu mới là thứ Cố Bác Diễn cảm thấy ngoài ý muốn. Cơm nước xong xuôi cậu còn bắn cho Cố Khấu một ánh mắt, "Xin hỏi vị tráng sĩ này, tôi thấy cậu có khí chất tâm lý không tệ nên cậu có thể xem phim kinh dị với tôi có được không?"
Phim kinh dị này được phân theo khu vực, châu Á chủ yếu là ghê tởm, châu Âu là quỷ dị, Bắc Mỹ thì thích đánh vào phòng tuyến tâm lý của người xem. Hôm nay Cố Bác Diễn chọn một bộ phim kinh dị có sự kết hợp của cả ba châu lục lớn, vừa ghê tởm, vừa quỷ dị vauwf đánh vào tâm lý con người.
Cố Bác Diễn từ nhỏ đã rất sợ phim kinh dị, đụng tới thể loại phim quy tụ toàn những thứ đặc sắc như Mãn Hán Toàn Tịch này thì đúng là bị dọa cho hồn vía lên mây, ngồi trên sô pha run như cầy sấy, nhéo tay la hét chói tai: "Chị không sợ hả? Chị biến thái quá đi?!"
Một chút phản ứng Cố Khấu cũng không có, dứt khoát kéo tay cậu đang nắm cổ tay mình xuống, "Muốn nhéo thì tự mà nhéo mình ấy."
Cô đi ra ngoài lấy nước trái cây, Cố Bác Diễn không dám xem phim một mình nên bấm tạm dừng rồi đi ra ngoài.

⬅ Trước Tiếp ➡