⬅ Trước Tiếp ➡
Cố Chính Tắc lập tức đi lấy áo khoác cho cô. Cố Bác Diễn còn đang bần thần mấy câu thì nhìn thấy sắc mặt của anh trai mình, lập tức im bặt.
Nhà cũ ở trên một mảnh đất vắng lặng nằm giữa trung tâm thành phố, một đường đi ra ngoài cũng không gặp được chỗ nào náo nhiệt. Cố Khấu che mặt lại, nhanh chóng bước đi cho đến khi Cố Chính Tắc ở sau lưng nói: "Chậm một chút." Cô mới bước chậm lại, rốt cuộc cũng lo lắng cho vết thương của anh mà quay đầu lại nhìn thoáng qua.
Sắc mặt Cố Chính Tắc tái nhợt, anh nhanh chóng bước đến nắm lấy tay cô, hô hấp có phần dồn dập thở ra làn hơi màu trắng, "Em đi nhanh như vậy làm gì? Đừng đi lung tung."
Cố Khấu không biết lấy cơn giận từ đâu ra, quay thẳng người lại, "Không phải anh có súng sao? Anh sợ cái gì?"
Cố Chính Tắc nắm lấy bàn tay nhỏ nhắn lạnh lẽo của cô, từ trên chăm chú vào cô. Cố Khấu không muốn nhìn thấy ánh mắt của anh nên cúi đầu muốn trốn tránh, thế nhưng sức lực anh rất lớn, nắm lấy tay cô không chịu buông, nói: "Anh sợ em khóc."
Lần trước sau khi anh trở về từ Nam Phi thì nghe được thư ký Lưu nói lại rằng Cố Khấu ở trên sân thượng của Tước Viên khóc một lúc lâu, sau đó anh lại bắt gặp cô lúc đang sốt cao, trong lòng anh như bị anh đó nhéo cho một cái thật đau đớn.
Cố Khấu vừa khóc thì anh không còn suy nghĩ được gì nữa.
Cố Khấu lập tức im bặt. Nước mắt còn đọng lại trong khóe mắt nhưng rốt cuộc cô cũng không biết được bản thân mình lại làm sao, chỉ cần anh vừa nói như vậy thì cô đã mềm lòng không chịu được.
Bởi vì mất một lượng máu lớn nên nhiệt độ cơ thể anh khá thấp, Cố Khấu không biết anh có lạnh hay không nên nhón chân quàng khăn choàng cổ của mình lên cổ anh. Vòng đến vòng cuối cùng thì Cố Chính Tắc bất chợt nắm lấy tay cô, "Bởi vì khẩu súng đó?"
Cố Khấu nhớ đến khẩu súng đó thì đầu quả tim cũng không chịu được mà rung lên. Cô vẫn luôn cố gắng không nghĩ đến những chuyện xấu xa, nghĩ có khi nào anh sẽ lại giẫm lên cùng một vũng bùn như Cố Đoan Tĩnh. Cô cảm thấy bản thân suy nghĩ hơi cực đoan, cô biết mình có thể cùng chịu hoạn nạn chung với anh nhưng chưa chắc anh lại nghĩ như vậy.
Cái gì anh cũng không nói cho cô, anh muốn xem cô là cái gì?
Cô nhỏ giọng nói: "Em không sợ súng.. Em sợ anh sẽ xem em như người ngoài. Chuyện gì anh cũng không nói với em."
Lần này đến lượt Cố Chính Tắc cứng họng. Cố Khấu không chờ kịp câu trả lời của anh thì đôi mắt lại chua xót, dường như bao nhiêu ủy khuất của cuộc đời cô đều bùng nổ vào ngày hôm nay, mặc kệ anh đang lôi kéo tay mình, cô vẫn cúi đầu đi về phía trước, "Được, đi thôi.."
Cánh tay cô chợt bị kéo căng lại, là Cố Chính Tắc đang kéo cô về, ôm chặt cô trong lòng ngực rồi vuốt ve sống lưng còn đang run rẩy của cô, anh nói trên đỉnh đầu cô: "Xin lỗi em."

⬅ Trước Tiếp ➡