⬅ Trước Tiếp ➡
Trong lòng ngực anh có mùi thuốc lá thoang thoảng, pha lẫn mùi thuốc sát trùng và mùi máu loãng. Cố Khẩu ngửi thấy cảm thấy rất khó chịu, nhớ đến cô bây giờ vẫn chưa nhìn thấy miệng vết thương của anh, nước mắt không ngừng rơi xuống, ở trong ngực anh khóc đến mức run rẩy, "..Anh nói gì, xin cái gì, xin lỗi à?"
Cố Chính Tắc hôn lên đỉnh đầu cô, "Em không phải người ngoài. Em là vợ của anh."
Cố Khấu vẫn chưa phát hiện ra, thật ra anh thường xuyên hôn lên đỉnh đầu của cô, hôn lên trên mặt, trên tai. Cô chưa từng quen biết bạn trai khác, mà trên màn ảnh cũng từng diễn nhiều đoạn như vậy nên cảm thấy chuyện này là bình thường, bây giờ bất chợt hiểu ra thì cảm thấy trong đáy lòng đau xót, cảm thấy đây chính là hành động biểu hiện sự trân trọng của anh.
Đột nhiên cô cảm thấy hôm nay mình lại vô cớ gây rối, cho nên ở trong lòng tự phỉ nhổ mình một câu: Cố Khấu, cô là đồ ngốc.
Lần trước trên phố mua sắm là lần đầu tiên Cố Chính Tắc kéo tay cô, cảm giác của cô lúc đó rất kinh ngạc, trong đầu trống rỗng nhưng lần này khi Cố Chính Tắc kéo tay cô đi một quãng thật xa, cô vẫn không có cảm giác kinh ngạc như vậy nữa, cũng chỉ nhẹ nhàng nắm lấy bàn tay to của anh, tay anh có chút lạnh nhưng làm cô cảm thấy rất yên tâm.
Ven đường có người đẩy xe bán trái cây hộp, thời tiết rất lạnh, người bán hàng còn phà ra hơi trắng chào mời người đi đường cũng chào mời bọn họ: "Hai người đây là đi tản bộ sau bữa cơm? Mua một ít dâu tây về ăn đi, đây là dâu bơ đang vào mùa nên rất ngọt."
Cố Khấu chọn mấy hộp dâu tây, Cố Chính Tắc muốn xách túi nhưng bị cô cướp lại: "Anh.. Anh đừng dùng sức."
Cả nửa đời người của Cố Chính Tắc đao thương bất nhập nhưng tới tuổi này lại bị cô quấn khăn quàng cổ cho, còn phải để cô xách đồ cho, bị cô xem như trẻ con mà chăm sóc. Anh cảm thấy có chút buồn cười nhưng nhìn thấy Cố Khấu cúi gằm mặt, vành tai lạnh đến mức ửng đỏ, hiển nhiên là cô còn chưa nguôi giận nên anh cũng không dám nói gì, chỉ đồng ý với cô: "Được."
Đi thêm vài bước nữa, cô lại nói: "Sau này anh có chuyện gì phải nói với em, bằng không em sẽ không biết, lần trước lúc.. Lần trước thiếu chút nữa đã đụng đến miệng vết thương của anh rồi."
"Được."
"Thời gian này anh không được hút thuốc, nếu không miệng vết thương sẽ khó khép lại được."
Cố Khấu lạnh đến nỗi kẹp cả bàn tay đang xách túi dâu tây vào trong túi áo, đi thêm một lát rồi nhỏ giọng nói: "Anh cũng đừng dùng đến cái đó, cây súng đó. Là phạm pháp. Em không có sợ, cũng không có không tin anh, chỉ là.. Chỉ là không được, như vậy khẳng định không được."
Toàn bộ những lời muốn nói cô vẫn không nói ra, cô lo lắng anh sẽ giẫm lên vết xe đổ, lo lắng anh vướng sâu vào trong vũng lầy, lại không nói rõ ra, nhưng anh cũng nói: "Được."
Cố Khấu tức giận ngẩng đầu lên, vành mắt vì khóc mà đỏ hết cả: "Có phải anh lừa gạt em hay không?"
Anh nói: "Không phải."

⬅ Trước Tiếp ➡