Cố Chính Tắc vẫn không nói thêm gì nhưng mỗi chữ anh nói ra đều rất chắc chắn. Cố Khấu rát yên tâm với câu trả lời của anh nên tiếp tục để anh kéo tay đi về phía trước.
Tay anh rất lạnh, Cố Khấu nói: "Lạnh quá, chúng ta về nhà đi."
Dì Khổng rất lo lắng Cố Chính Tắc sẽ bị cảm lạnh nhưng nhìn thấy anh bị Cố Khấu bọc kín mít bước vào cửa thì ngược lại còn che miệng cười, tránh sang chỗ khác. Cố Bác Diễn đang chơi trò người nấm, "Cô Cố nhỏ à, bộ phim điện ảnh chúng ta còn chưa có xem xong, vẫn còn đang tạm người chờ cô đó, cô mau qua đây đi. Quao, mua dâu tây sao? Ngọt không? Em cũng muốn ăn."
Cố Chính Tắc dứt khoát bảo cậu cút sang chỗ khác, kéo Cố Khấu đi lên lầu.
Từ sau khi kết hôn đây là lần đầu tiên Cố Khấu đến nhà cũ của Cố gia, lúc này mới chậm chạp để ý rằng căn nhà này sau này cũng chính là nhà của cô nên có chút ngại ngùng. Cố Chính Tắc lôi kéo cô đến căn phòng ở cuối hành lang, nói cho cô: "Sau này chúng ta sẽ ở phòng này."
Là phòng ngủ chính nằm ở hướng nam, có lẽ bởi vì không thường hay có người ở nên nhìn qua rất sạch sẽ sáng sủa, có một chút mùi gỗ nhẹ, phía trước cửa sổ sát đất là một mảnh cây cỏ xanh ươm, còn có một cái hành lang nhỏ, khi mở cửa ra sẽ thông đến phòng sách.
Cố Khấu ngơ ngác hỏi: "Không phải anh có phòng riêng rồi sao?"
Cố Chính Tắc cúi đầu nhìn cô cả nửa ngày, dường như cảm thấy cô có chút ấu trĩ nên trong mắt mang theo ý cười, đôi môi mỏng khẽ bật ra hai chữ: "Phòng cưới."
Mấy chữ này của anh đã hoàn toàn đánh gục Cố Khấu. Cô vẫn còn chưa thích ứng được với thân phận bà chủ nhà này. Cố Chính Tắc nói tiếp: "Bên ngoài còn chuẩn bị một căn nhà nữa, muốn ra ngoài ở cũng có thể."
Nói giống như cô vừa gả vào đã phải đối mặt với tranh đấu chốn hào môn nên bị bắt phải trốn ra ngoài sống. Nhưng Cố Khấu cảm thấy dì Khổng và Cố Bác Diễn rất tốt, cô cũng rất thích không gian yên tĩnh xung quanh đây nên xác suất dọn ra ngoài không lớn.
Đêm nay Cố Khấu có chút làm mình làm mẩy với Cố Chính Tắc nên khi phải đối mặt với anh thì có chút ngượng nghịu, sau khi tắm rửa xong thì trốn ra phòng sách lau tóc. Không ngờ được Cố Chính Tắc lại không ở trong phòng ngủ, ngược lại đang đọc sách trên sô pha ở trong phòng sách, giáp mặt như vậy làm cô đành phải chữa cháy: "Anh cũng ở đây à.."
Ánh mắt của Cố Chính Tắc lướt qua vạt áo ngủ của cô, phát hiện ra cô nhóc này đôi khi lại qua loa sơ ý, thân trên mặc ngay ngắn nhưng vạt áo ngủ bên dưới lại vướng vào trong quần, mông nhỏ mềm mại trắng trẻo cứ như vậy nửa che nửa hở. Anh cảm thấy ngứa răng, may mà không có ai nhìn thấy cô như vậy.
Bị anh nhìn như vậy Cố Khấu cũng phát hiện ra, nhưng trên tay cô còn dính dầu dưỡng tóc, muốn đưa tay sửa áo lại sợ làm dơ áo. Cô chỉ do dự một giây thì Cố Chính Tắc đã vẫy tay với cô: "Qua đây, anh giúp em."