Cô ở trong lòng ngực của không ngừng run rẩy, trong đầu Cố Chính Tắc chợt lướt qua một tia bén nhọn, theo trực giác ôm chặt lấy cô. Cho dù bóng đêm rất sâu anh cũng có thể nhìn thấy phía sau lưng cô thấm ra một mảng màu đỏ sẫm.
Tàu xe mệt nhọc, cô vốn đã chuếch choáng không tỉnh, lại còn say sóng, bây giờ lại đau đến mức run rẩy, ngay cả biểu cảm cũng chết lặng, hô hấp thả nhẹ, hàng mi run run, không chút động tĩnh nào mà gục trong ngực anh.
Biểu cảm của Cố Chính Tắc chỉ còn vặn vẹo, không cách nào biểu hiện ra được nữa, đôi mắt hằn đỏ chỉ ôm siết lấy cô, đột nhiên anh giằng ra một bàn tay sờ ra phía sau lưng cô.
Nhón vệ sĩ của anh đang ngăn lại những kẻ cầm dao, số lượng của bên kia cũng không ít, trước mặt là một trận ác chiến kịch liệt nhưng anh không màng, giống như có một viên đạn lạc bay vào trong hốc mắt làm nổ tung tư tưởng của anh.
Từ nhỏ anh đã dùng súng nên bây giờ rất có điều kiện, tháo chốt an toàn, động tác dứt khoát liền mạch nhanh chóng, thậm chí cây súng khó khăn lắm mới lấy ra khỏi eo đã cảm thấy cánh tay chợt lạnh, anh bị Cố Khấu đè tay lại.
Cô cố gắng nói chuyện, trên trán chảy mồ hôi lạnh, môi run rẩy nói ra: "Không được."
Người cô thích không thể dẫm vào vũng bùn lầy không thấy đáy được, cô không muốn Cố Chính Tắc lặp lại cuộc đời như vậy nữa.
Cố Khấu lặp lại một lần, giọng nói càng thấp nói ra từng câu từng chữ: "Anh không thể."
Trong nháy mắt anh nhớ lại ánh mắt của Cố Đoan Tĩnh trước khi chết.
Người đàn ông đó ra tay dứt khoát, cứng rắn cả đời nhưng kết quả lại đau khổ lẩn quẩn, không có trong sáng sạch sẽ như Cố Khấu cũng không có cứng đầu kiên định như Cố Khấu.
Cô nắm lấy tay anh, bàn tay mềm yếu không chút sức lực nhưng lại mạnh mẽ như ngàn quân vạn mã, cứng rắn buộc anh buông tay ra.
Súng rơi xuống biển, bọt nước văng khắp nơi vang lên tiếng động.
Anh run rẩy sờ đến vết thương của Cố Khấu, ngón tay chạm đến một chỗ lạnh lẽo ướt đẫm. Lòng bàn tay anh sờ thấy một vết dao rất sâu cùng với vết máu trơn trượt.
Cố Khấu không có buông tay, run rẩy đến mức cả người đầy mồ hôi lạnh cho đến khi cô nghe được tiếng trực thăng gần xa, còn có tiếng còi cảnh sát vang lên, cô mới chậm rãi giãn mày ra, nhắm mắt lại, "Em đừng sợ.."
Cố Chính Tắc vẫn luôn ôm cô, Cố Khấu vẫn luôn mơ màng không có thiếp đi, ý thức phiêu dạt trong gió đêm. Cô nghe được tiếng nói chuyện nôn nóng của Cố Bác Diễn, ngay sau đó là tiếng gió do trực thăng tạo ra, cũng nghe được tiếng bác sĩ đang nói, trên mặt cô bị chụp cái gì đó, chất lỏng lạnh lẽo chảy vào trong mạch máu, cảm giác đau đớn nóng rát vừa lui bớt cô rốt cuộc cũng khép mắt lại ngủ thật sự.
Bác sĩ cứng rắn tách từng ngón tay cô đang nắm lấy tay anh ra, y tá nói: "Anh Cố, phiền anh ra ngoài chờ trước."
Cố Chính Tắc không nhúc nhích, vẫn đứng yên bên cạnh bàn giải phẫu, nhìn chăm chú kim khâu từng mũi từng mũi khâu lại vết thương trên lưng cô, lại chậm rãi rút ra.