⬅ Trước Tiếp ➡
Anh phải nhớ kỹ vết thương này, nội tâm tựa như sông cuộn biển gầm nhưng biểu hiện của Cố Khấu lại rất an bình, không có tâm sự gì, cô nhắm mắt lại ngủ rất yên bình.
Tác dụng của thuốc mê vẫn chưa tan nên Cố Khấu vẫn chưa tỉnh lại, anh khâu lại vết thương trong lòng bàn tay rồi phối hợp lấy lời khai, lại bắt gặp Thịnh Dư Minh đang bị bắt, sau đó quay trở lại bệnh viện rồi gọi người đón Cố Mang qua.
Vẻ trầm tĩnh không nóng nảy không hấp tấp của Cố Khấu dường như đã lây sang cho anh, lúc làm những việc này anh không có một chút cảm xúc nào, trong đáy lòng đều là sự yên ổn.
Lúc Cố Khấu ở sân bay không gọi được cho Cố Chính Tắc đành phải gọi cho Cố Bác Diễn, gấp gáp báo tin tức cho cậu: "Người đẩy giám đốc Ngô ra ngoài là Thịnh Dư Minh."
Đương nhiên Cố Bác Diễn không tin, cậu miên man suy nghĩ nhưng sau đó điện thoại của Cố Khấu gọi thế nào cũng không được. Cậu đành phải dựa theo chỉ dẫn của Cố Khấu, báo cảnh sát, lần theo dấu vết, vận dụng máy bay trực thăng mà cậu mới đầu tư mới đem được hai người trở về.
Không, là ba người.
Lúc Cố Mang tới bệnh viện vẫn còn mặc đồng phục, vẻ mặt tức giận, đôi mắt đỏ bừng hằng học nhìn Cố Chính Tắc cả người đầy máu, không chút nể nang nào: "Đều tại anh! Anh không được ở bên cạnh chị tôi nữa!"
Cố Chính Tắc không phản bác lại, không nói lời nào để cho Cố Mang phát tiết xong lửa giận thì bình tĩnh quay đầu đi.
Cố Bác Diễn nghi ngờ anh mình không có nghe. Nhưng dù sao nơi này vẫn là bệnh viện, không được phép to tiếng qua lại nên cậu đành mặt dày mà kéo cậu thiếu niên lỗ mãng này rồi nói nhỏ vào tai cậu: "Cậu sắp làm cậu nhỏ rồi."
Cố Mang cũng không nói gì, cùng với Cố Chính Tắc, hai người một lớn một nhỏ ngồi trên ghế chờ trên hành lang bệnh viện.
Cố Mang cảm thấy chuyện Cố Khấu mang thai cũng không phải là vấn đề vướng bận gì, dù sao từ nhỏ Cố Khấu đã chịu qua vất vả tay chân, lúc nấu cơm cho cậu còn từng cắt vào tay, ngay cả sẹo cũng không để lại.
Bây giờ Cố Khấu đang nằm trên giường bệnh, cả người ngây ngốc cũng không biết uất ức chút nào nhưng cậu lại muốn thay chị mình độc mồm độc miệng một lần nhưng làm thế nào cũng không nỡ.
Thuốc gây mê rất nhẹ, sáng sớm Cố Khấu đã tỉnh lại, Cố Mang là người đầu tiên nhìn thấy, nói với cô: "Đứa bé không cần sinh, chị muốn ly hôn thì ly hôn đi."
Cố Khấu còn mê mang, không nghe được cậu nói cái gì, ánh mắt không có tiêu điểm đảo một vòng quanh phòng bệnh, rốt cuộc tìm được Cố Chính Tắc ở mép giường.
Cố Chính Tắc không bước lên mà cô cũng không có sức cử động. Hai người cách một cái giường bệnh giằng co một hồi cô mới mở miệng nói: "Bác sĩ."
Giọng của cô vừa khàn vừa thấp nhưng Cố Chính Tắc đột nhiên tỉnh táo lại, nhấc chân ra ngoài gọi bác sĩ.
Bác sĩ giải phẫu đã đi nghỉ ngơi, cũng may còn có bác sĩ Lý đang trực phòng bệnh, thấy Cố Khấu tỉnh lại, ông đi xem bệnh cho cô nhóc lần trước vứt ông lên chín tầng mây này, vui vẻ hớn hở xem miệng vết thương của cô.

⬅ Trước Tiếp ➡