Nửa người trên của cô nằm xoài trên giường, thân dưới đặt ở hai bên sườn hông của anh, bàn tay to nhéo hai cánh mông thịt kéo sát lại gần, bên dưới ướt đẫm, dương vật thô to lại chen vào trong huyệt.
Cố Khấu chỉ kịp đưa tay che mắt lại, đã bị anh hung hăng cắm vào, thịt bắp đùi bị kéo căng run lên, trong cổ họng vô thức phát ra tiếng "Ưm .. aha~~" vậy mà lại cao trào thêm một lần.
Trong huyệt thịt không ngừng trào ra xuân dịch ấm áp, lại càng thêm thít chặt mê người. Cố Chính Tắc nhìn chằm chằm khuôn mặt nhỏ nhắn với hai mắt đã thất thần mà đỏ lên của cô, siết mông cô kéo lại gần, hướng vào bên trong đâm một cái thật sâu.
Chỉ cần vài cái đâm Cố Khấu đã không chịu được, run rẩy mà khóc, "Cố tiên sinh, a uhm .. em không được, Cố tiên sinh, Cố tiên sinh .."
Cố Chính Tắc lạnh lùng nhìn cô, không chút nào lưu tình mà tra tấn chiến lợi phẩm của mình.
Trong đầu Cố Khấu lóe lên một mảnh trắng xóa, choáng váng, cô cảm thấy mình như cá nằm trên thớt, chỉ có thể chờ đợi mũi đao rơi xuống.
Bên dưới vô thức xoắn lấy dương vật thô to của anh, thịt mềm ướt át bao bọc chặt chẽ lưỡi dao sắc bén đang cắt sâu chính mình, cuối cùng chỉ còn tiếng lẩm bẩm xin tha, "Em thật sự sai rồi .."
Thật ra Cố Chính Tắc là một tên cầm thú lòng dạ hẹp hòi, cả đêm không biết thay đổi bao nhiêu tư thế để hành hạ cô, đến sau cùng tưởng chừng như đã ngất đi rồi.
Ở trong mơ, giống như anh đang ôm lấy cô, cái trán mướt mồ hôi chống trên ấn đường của cô, hỏi một cách hung dữ, "Về sao phải làm như thế nào?"
Cô trong lúc ngủ mơ hồ trả lời, "Tìm Cố tiên sinh .."
Cố Khấu không có thói quen ngủ chung với người khác trên một cái giường, huống chi người khác kia còn là Cố Chính Tắc.
Trời mới tờ mờ sáng, cô đã mở mắt, nhưng mà không dám nhúc nhích, bởi vì Cố Chính Tắc tối hôm qua vậy mà ôm cô ngủ, bây giờ bàn tay to của anh còn vòng trên eo cô, tối hôm qua eo bị anh để lại biết bao nhiêu dấu tay, đúng là nhà tư bản cầm thú.
Cô không biết cầm thú có bệnh khó chịu khi rời giường hay không, nhất thời không dám tránh ra, đành phải giả chết chờ anh tỉnh lại.
Chỉ là thời gian còn sớm, Cố Khấu càng chờ càng muốn khóc, thật sự nhàm chán, không chịu nổi đành nhẹ nhàng đưa tay lấy di động đặt trên tủ đầu giường.
Nhưng mà sợ cái gì thì gặp cái đó, cô mới vừa sờ được mép điện thoại, Cố Chính Tắc đã tỉnh.
Thói quen sinh hoạt của người này đúng là không giống người bình thường, một phút cũng không ngủ nướng, dứt khoát đứng dậy nhìn đồng hồ.
Cố Khấu còn không dám quên tối hôm qua anh nổi giận, trong lúc nhất thời thở cũng không dám thở, cô không biết anh đang ngẩn người xem điện thoại hay là nhìn cô, tóm lại cảm giác bị nhìn theo kiểu trần trụi như vậy từ phía sau lưng như bị lửa thiêu cháy, cho đến khi nghe tiếng bước chân Cố Chính Tắc vào nhà vệ sinh cô mới thở phào nhẹ nhõm.