Vậy mà cái điện thoại lại không chịu phối hợp diễn với cô, bất thình lình reo lên. Điện thoại trong tay Cố Khấu giống như củ khoai nóng, tay chân luống cuống giả bộ khàn giọng như vừa mới tỉnh, ".. Hở?"
Vương Thi Giai ở bên kia nói: "Nhắc nhở cô một chút, nhớ kỹ buổi chiều đi gặp chị Dương."
Cố Khấu trả lời rồi cúp điện thoại, còn không có quyết định có muốn tiếp tục giả bộ ngủ nữa hay không, người đang ở trong phòng vệ sinh - Cố Chính Tắc đột nhiên kêu cô: "Cố Khấu."
Cô choáng váng lăn xuống giường chạy tới, "Cố tiên sinh?"
Cố Chính Tắc thấy cô đi chân trần, nhíu nhíu mày, nói: "Gấp cái gì? Mang dép vào trước."
Cố Khấu cúi đầu vừa thấy, quả nhiên mình đi chân trần, trên mặt đất lạnh, ngón chân đều hồng hồng. Cô chạy về đi dép lê, lại đến tìm Cố Chính Tắc, "Cố tiên sinh."
Cố Chính Tắc đang đánh răng, tiện tay đem một ống thuốc mỡ đưa cho cô, chỉ chỉ cái trán của cô. Cô nhìn trong gương, lúc này mới phát hiện chỗ thái dương buổi sáng hôm qua đụng phải giường giờ đang bầm một cục.
Từ lúc làm diễn viên, Cố Khấu rất để ý đến gánh nặng hình tượng của mình, cho nên rất để ý những vấn đề như này, để sát mặt vào gương tỉ mỉ nhìn nửa ngày, lo lắng sốt ruột đem thuốc mỡ thoa lên.
Tính trẻ con của cô vừa nổi lên thì đã quên rằng chính mình đang làm trò trước mặt Cố Chính Tắc, cũng đã quên phải làm bộ đứng đắn thành thục, vẫn còn nhìn chính mình trong gương phát ngốc, qua một hồi lâu, đột nhiên ý thức được Cố Chính Tắc bên cạnh đang nhìn cô trong gương mà cười.
Ý cười cũng không phải rất rõ ràng, chỉ là khóe môi hơi cong lên một chút, ý vị hàm hồ không rõ, hẳn là cười nhạo. Nhưng là Cố Chính Tắc người này ngày thường đã quen lạnh nhạt, không sợ mất lòng ai, đột nhiên cười rộ lên cũng là mười phần ôn nhu anh tuấn, quả thực làm chim hoàng yến sởn tóc gáy.
Cố Khấu nếu thật là một con chim thì lúc này sớm đã bị vặt trụi lông. Mặt cô lập tức đỏ tới tận mang tai, vội vàng nói: "Em đi tắm rửa!"
Phòng khách sạn vô cùng xa xỉ, ước chừng có ba phòng tắm. Cố Khấu còn không kịp chạy ra khỏi phòng tắm này, cổ áo ngủ đã bị Cố Chính Tắc nắm lại, "Tắm ở chỗ này luôn đi."
Kết quả đương nhiên là cô bị Cố Chính Tắc ăn sạch trong lúc tắm, Cố Khấu chỉ tới kịp nở nụ cười ra cò kè mặc cả, "Nhẹ một chút đi?.. Buổi chiều còn có họp báo..!"
Kỳ thật Cố Khấu biết chính mình kém xa khẩu vị của Cố Chính Tắc.
Cố Chính Tắc là thế gia tinh anh, từ hơn mười tuổi bắt đầu quản lý việc trong gia tộc, là muỗng vàng danh xứng với thực, lớn lên lại đẹp, ngày thường nhất định có vô số đại mỹ nữ như tre già măng mọc vây xung quanh.
Cố Khấu đương nhiên chỉ là đoán, bất quá đại khái tám chín phần mười, từ tần suất anh triệu hạnh cô có thể nhìn ra được, người này rất bận, ngẫu nhiên tìm Cố Khấu chơi một chút hẳn là chỉ là chán cơm thèm phở.