⬅ Trước Tiếp ➡
Bởi vì không biết con là trai hay gái nên Cố Khấu dứt khoát đặt nhũ danh cho con là Bảo Bảo, cái tên phàm tục đến mức da đầu tê rần này nhưng lại rất thông dụng, trai gái đều gọi được.
Không ngờ tới Cố Chính Tắc là loại người chi li đến mức này, cô còn chưa sinh xong đã bắt cô trả nợ rồi.
Anh đã nhịn từ rất lâu rồi, dương vật thô to vô cùng, Cố Khấu ngồi quỳ giữa hai chân anh vẫn ngồi không vững, một tay anh đỡ người cô, một tay kia giữ ót của cô là cho anh tiến vào càng sâu, không ngừng đưa đẩy trong miệng của cô.
Cố Khấu không ngậm hết được, bị anh đưa đẩy đến mức "uhm uhm" ra tiếng, cau mày, "Chậm một chút.. A.."
Mùi vị tanh nồng của anh lan tỏa trong miệng cô, phần đầu nấm trơn ướt không ngừng bắn ra trong miệng cô. Cố Khấu rưng rưng nước mắt, cổ họng theo quán tính muốn nuốt xuống nên phía dưới càng co siết mãnh liệt hơn, cảm giác mềm mại trơn trượt bao lấy cây gậy sắt nóng bỏng của anh làm cho anh càng dục tiên dục tử hơn.
Nhưng anh không dám đưa vào quá sâu, cắn răng kiểm soát bản thân mình, so với việc dùng bàn tay năm ngón của mình còn vất vả hơn, hơi thở nặng nề vì khó chịu, đưa tay gạt đi nước mắt của cô, ".. Đừng khóc."
Cố Khấu hơi đỏ mặt, ngoài miệng chua xót biến thành cả người khô nóng râm rang dục vọng, giữ chặt tay anh với hy vọng vớt lại chút dục vọng của mình, rên rỉ một tiếng mơ hồ, "Anh không cần.. Bắn ra trong miệng em.. Ưm.."
Đôi môi đỏ mọng của cô tự giác mút lấy dương vật khi anh sắp sửa rút nó ra ngoài, hàm răng vụng về cọ một chút lên cây gậy nóng bừng của anh, đầu lưỡi nhẹ nhàng tìm tòi, lướt qua lỗ nhỏ dùng để phun chất dịch nóng bỏng của anh.
Bàn tay ở phía sau đầu cô bất giác buông lỏng, Cố Chính Tắc nhanh chóng rút ra, đạn được bắn ra tung tóe, có một nửa đạn bắn vào trong miệng cô.
Cố Khấu chịu không được mùi vị này nên cau mày khó chịu, bị anh cho tay vào miệng moi ra ngoài.
Cả người Cố Khấu nặng nề ngã ngồi xuống tấm thảm, chân tê rần, cô được anh ôm vào ngực, từng chút từng chút lau đi chất dịch trắng đục dính trên mặt. Cô treo người trên cổ anh, nhỏ giọng nói: "Cố Chính Tắc, anh thật đáng sợ đó, sau này em không dám chọc anh nữa đâu."
Không biết là câu nói nào của cô chọc trúng tâm tình của Cố Chính Tắc mà anh vừa lòng hôn lên gương mặt không son phấn của cô, lầm bầm làu bàu trong miệng: "Sao vợ anh lại ngoan như thế."
Cố Chính Tắc không có sếp nào lớn hơn nữa nên cũng không thể tự nhiên xin nghỉ, càng không thể giải thích với cấp dưới của anh rằng "Tôi phải đi họp phụ huynh".
Cố Mang và đám bạn học của mình rình ở cửa sau cả nửa ngày mới thấy được vóc dáng cao lớn của Cố Chính Tắc đang chễm chệ trên bộ bàn ghế bé tẹo của học sinh cấp 2, liên tục từ chối mấy cuộc điện thoại, cuối cùng tắt hẳn điện thoại luôn, ném điện thoại lên trên bàn, nghiêm chỉnh ngồi nghe giáo viên chủ nhiệm phàn nàn với phụ huynh.

⬅ Trước Tiếp ➡