⬅ Trước Tiếp ➡
Vừa nãy mới lướt qua được chút đã ngừng lại, đúng là không đủ, nhìn thấy Cố Khấu thật sự khó chịu đến mức rớt nước mắt, anh đành phải đỡ mông cho cô quỳ sấp xuống, từ phìa sau cắm vào huyệt nhỏ vẫn còn đang mấp máy. Tư thế này quá kiêu kích rồi, huống chi còn có thể nhìn thấy vết sẹo to dài trên lưng cô, làm cho anh cảm thấy cơ thể phía dưới yếu ớt như một viên pha lê, ngược lại không dám đi vào quá sâu, chỉ đành đỡ mông cô mà ra vào nhẹ nhàng.
Anh làm rất chậm, Cố Khấu có thể cảm nhận rõ ràng một cây gậy nóng bỏng tay đang chẫm rãi ra vào trong phần dưới chật hẹp của mình, kéo ra chất dịch ấm nóng dính đầy trên đùi cô, ngược lại càng kích thích hơn. Cô thở dài một hơi, lắc lư mông, phô bày một tư thế quyến rũ chết người, dùng chất giọng ngứa ngáy đến tận xương tủy: "Nhanh chút .."
Nước ối của cô nhiều nên bụng rất nặng, bị anh đâm vài cái đã trụy người xuống lắc lư. Cố Chính Tắc căn răng kéo cô lên, thay cô ôm lấy bụng, như vậy sẽ không đụng đến thai nhi, đồng thời làm cho góc độ đâm vào càng chật chội hơn. Cố Khấu nhắm hai mắt, "A~a" kêu không ngừng, anh thổi hơi bên tai cô, làm cô ngứa ngáy vô cùng, mê mang nhắm mắt lại, "Đừng thồi .. Ngứa quá .. A~ ưm .."
Cố Chính Tắc vừa thúc người bên dưới vừa dùng tay ấn hạch nhỏ phía trước của cô, mấy điểm nhạy cảm đồng thời bị anh kích thích, Cố Khấu khó chịu vặn vẹo eo, hoảng loạn gọi tên anh: "Cố, Cố Chính Tắc.. Anh đừng vậy mà.."
Anh đâm sâu vào, Cố Khấu đột nhiên run bắn người, ngẩng cao cổ ngâm nga một tiếng, cả người nhanh chóng mềm xuống.
Lần cao trào này kéo dài rất lâu, qua thật lân, cô vẫn còn đang cắn đầu ngón tay run rẩy, nét ửng hồng trên mặt như muốn tích ra máu đến nơi. Cố Chính Tắc dọn dẹp xong phần đùi của cô, kéo người cô qua đổi tư thế, "Đừng đè lên Bảo Bảo."
Đối với cái tên cúng cơm mà Cố Khấu đặt này, anh vẫn luôn khịt mũi coi thường, Cố Khấu cảm thấy anh bị thiếu con mắt nghệ thuật.
Nhưng hiện tại khi anh gọi ra hai chữ "Bảo Bảo" này, Cố Khấu cảm thấy cũng tạm bỏ qua được, nhẹ nhàng thở phì phò: "Sau này Bảo Bảo sẽ bị cười nhạo mất .."
Cố Chính Tắc cảm chịu, nói: "Đến lúc đó anh sẽ không bênh em đâu."
Cố Khấu nói: "Dù sao cũng là Bảo Bảo của em, anh cũng không muốn nên em sẽ không chụp cái nồi này cho anh đâu, anh không muốn bênh em thì khỏi cần bênh."
Cô nói xong mấy lời tàn nhẫn, một lát sau, lại giống như kẹo mạch nha ôm lấy eo anh, vùi mặt vào ngực anh, rầu rĩ nói: "Có phải em phiền phức quá hay không? Nhất định là anh rất chán ghét em."
Cố Chính Tắc theo thói quen đưa tay vuốt ve vết sẹo đó, thế nhưng lại hiếm khi không phản bác lại: "Em sao? Tính tình đúng là có chút khó chiều."
Cố Khấu tức giận nhéo eo anh, "Em đâu có hỏi cái này! Tính tình của em thì em biết. Em đang hỏi anh có phải em rất phiền phức hay không?"
"Đúng là không có."

⬅ Trước Tiếp ➡