⬅ Trước Tiếp ➡
Cô ngẩng đôi mắt sáng lấp lánh lên nhìn anh, trong mắt ngấn nước, thì ra vừa nãy bị lời anh nói chọc cho khóc. Gần đây cô rất hay khóc, khóc đến nỗi dì Khổng và Cố Bác Diễn cũng không dám chọc cô, nhưng Cố Chính Tắc lại cảm thấy cô như vậy lại làm anh đau lòng, bởi vì anh cảm thấy thời gian trước cô vẫn còn là cô nhóc nhảy nhót ở trung tâm thương mại tìm trà sữa uống, thoải mái tùy tiện, biến thành người sợ trước né sau như bây giờ đều tại anh.
Anh xoa tóc cô giống như trước: "Em mới là người khó chịu nhất."
Cố Khấu "Hừm" một tiếng rồi lại cúi đầu xuống, áp lên ngực anh, một lát sau mới nói: "Em thật sự rất khó chịu, bọn họ đều không biết. Anh cũng không biết. Tại sao mang thai lại khó chịu như vậy chứ? Chỗ này của em mọc lên rất nhiều tàn nhang, tay cũng sưng phù, em có hỏi qua, người khác cũng không có bị sưng phù sớm như vậy. Sau đó Trần Hựu An gửi cho em rất nhiều đồ trị rạn da cho bà bầu, em cũng không biết rạn da khi mang thai là cái gì. Vương Thi Giai cho em xem rất nhiều ảnh làm cho tâm trạng của em trở nên rất tệ. Em còn rụng rất nhiều tóc, đều lén vứt đi, sau đó tâm trạng càng tệ hơn."
"Vì sao lại lén vứt đi?"
"Em sợ dì Khổng nhìn thấy, Ai da, anh đừng hỏi nữa, có rất nhiều chuyện em cũng không biết vì lý do gì, chính là cảm thấy bản thân rất xấu. Em phiền phức như vậy, anh thật sự không chán ghét em sao? Hơn nữa qua mấy tháng nữa em sẽ trở nên càng xấu hơn nữa."
Cố Chính Tắc kéo cô nằm thẳng xuống giường, vô cùng bình tĩnh nói: "Em có thể làm phiền anh, cũng có thể trở nên xấu xí, anh yêu em."
Cố Khấu giống như đang ở trong gia đoạn tình yêu tuổi học trò, ở trước mặt chồng mình mà lại đỏ mặt trốn vào trong chăn, "Đáp án tiêu chuẩn là 'Em không phiền, em cũng sẽ không xấu xí' , anh có biết không? Anh đúng là đáng giận mà, em muốn lên tiếng thay cho trai thẳng."
Cố Chính Tắc nhìn chằm chằm cô, muốn cười: "Em hy vọng anh nói dối?"
Đáp án tiêu chuẩn chính là lời để nói dù biết nó không dễ nghe chút nào, nhưng mà Cố Khấu từ lúc quay phim vẫn chưa từng gặp qua lời âu yếm nào hoàn mỹ hơn thế cả.
Cô cuộn chăn im lặng một hồi, một ngón tay thò ra ngoài, chọc chọc lên đầu ngón tay anh, "Em cũng yêu anh. Ngủ ngon, hôm nay không cần nụ hôn trước khi ngủ, em sẽ cố gắng nói ít lại."
Cô nhắm mắt nhắm miệng lại cố ép mình đi ngủ, nhưng Cố Chính Tắc vẫn ôm cái bọc chăn hôn một cái. Vì để ý đến cảm xúc của cô nên gần đây mấy nghi thức tình cảm của anh rất mạnh.
Lúc mang thai đến tháng thứ tám thì chuyện càng phiền phức hơn nữa đã tới __ bộ phim《 yêu thầm 》được một trong các đơn vị sản xuất đưa đi triển lãm nhưng rong ruổi thế nào lại trở thành bộ phim duy nhất trong cả nước được đề cử ở liên hoan phim quốc tế.

⬅ Trước Tiếp ➡