Cố Chính Tắc đóng cửa thư phòng lại, vậy mà lại đanh mặt dạy dỗ cô: "Ngày sinh dự tính sắp tới rồi, chẳng lẽ em còn không biết được tình huống hiện tại của bản thân? Gần đây ngày nào trời cũng mưa, em có biết nhiệt độ bên ngoài hạ xuống bao nhiêu không, có bao nhiêu người bị cảm không? Trong buổi lễ có biết bao nhiêu người, rồi lỡ như va chạm với ai đó thì ai chịu trách nhiệm? Mặc kệ em có thích khóc hay không thì không được đi chính là không được đi."
Anh không chỉ miễn bàn đạo lý của bản thân mình mà còn cưỡng chế cả dì Khổng và Cố Bác Diễn phục từng dâm uy của mình, "Canh chừng cô ấy cho cẩn thận, ngày mai không được phép bước ra khỏi cửa."
Cố Bác Diễn từ nhỏ đã bị anh lên lớp riết thành quen nên bây giờ vừa nghe hơi gió đã rụt cổ lại thành chim cút, "Được được, Cố Khấu, chị nghe lời đi đừng tranh luận với anh ấy."
Dì Khổng đẩy vali hành lý của Cố Chính Tắc ra cửa, bưng cà phê lên cũng chỉ dám hỏi dè chừng: "Lần này cậu đi khi nào thì trở về? Lầm trước thư ký Lưu nói muốn đi hai tuần, vậy lúc trở về thời tiết hẳn đã trở lạnh rồi, thư ký Lưu có mang theo đồ lạnh cho cậu chưa?"
Cố Chính Tắc nói: "Đi ba ngày thôi."
Ngày trước mỗi lần anh đi công tác đều là kinh hồn táng đảm, lần này mấu chốt chính là không dám để Cố Khấu lại trong nhà đến hai tuần. Cuộc họp lần này ở Nhật Bản vốn là hai tuần nhưng bị anh vắt cổ chày ra nước thành còn có ba ngày, lịch trình kín đến mức thư ký Lưu muốn ăn cũng không dám tiêu, buổi tối ngày hôm sau vậy mà vừa lên xe đã không mở nổi mắt, vậy mà có thể ngủ trong tư thế nghiêm chỉnh như vậy. Chờ đến khách sạn, xe vừa ngừng là cậu ấy đã tỉnh táo trở lại, lật giở lịch trình: "Cố tổng, bây giờ dùng cơm tối trước, sau đó còn phải đi thị sát.."
Cố Chính Tắc vẫy vẫy tay, cho cậu ấy xuống xe trước, "Không đi, đi nghỉ ngơi đi."
Anh tắm nước lạnh qua loa rồi khoác áo tắm dài đứng trên ban công khách sạn hút thuốc.
Tàn lửa lúc sáng lúc tắt, làn khói nhẹ lượn lờ trước mắt, chất nicotin đánh thức bộ não đang trong cơn buồn ngủ cùng cực, anh bất giác nhớ lại bản thân khi hút thuốc hai năm trước, Cố Khấu sẽ luôn ôm điện thoại lén chạy ra ban công.
Lúc ấy anh cho rằng Cố Khấu đang lén anh yêu đương với tên khác nhưng sau này mới biết được nguyên nhân thì ra do cô không thích ngửi mùi thuốc lá, nhưng lại không dám nói, tuy rằng việc này chỉ là một việc rất nhỏ.
Khi đó anh còn trằn trọc trên chuyến bay quốc tế, vị trí bên cạnh trống không nên vô tình nhớ đến cô gái nhỏ rụt rè như chim sợ cành cong.
Bây giờ cô còn dám cãi tay đôi với anh.
Cố Khấu rất tin vào mấy chuyện dưỡng thai này nọ, bởi vì sợ tia phóng xạ nên gần đây ngay cả điện thoại cũng rất ít dùng.
Anh gọi điện vào máy bàn ở trong nhà, "Đã ăn cơm chưa?"
Tokyo và thành phố T chênh lệch một giờ nên bên kia hiện tại mới có 8 giờ. Dì Khổng nói: "Là cậu sao? Trong nhà đã qua giờ cơm tối rồi, tôi nấu cháo thịt nạc. Cậu có muốn ăn không?"