⬅ Trước Tiếp ➡
Cố Chính Tắc nói: "Tôi ăn rồi, Dì Khổng, kêu cô ấy nghe điện thoại đi."
Dì Khổng cười ha hả, "Mợ đi tắm rồi, để tôi đi xem."
Cố Chính Tắc "Ừ" một tiếng rồi sờ tới cái điều khiển TV, chuyển sang kênh trong nước đang phát sóng trực tiếp lễ trao giải của liên hoan phim, một cô ca sĩ mặc chiếc đầm đuôi ca màu xanh ngọc đang hát ca khúc chủ đề của bộ phim điện ảnh, toàn hội trường tối đen đang chớp nháy màu xanh nhạt.
Hai phút sau, dì Khổng quay lại, cười nói: "Cậu à, mợ ngủ rồi, để ngày mai tôi kêu mợ gọi lại cho cậu nha."
Ca sĩ trong TV hát xong rồi, khom lưng chào kết thúc.
Trên màn ảnh lướt qua hội trường đang điên cuồng vỗ tay tán thưởng, Cố Chính Tắc vừa liếc mắt đã nhận ra bóng dáng quen thuộc, biểu cảm lập tức đanh lại, ngoài miệng chỉ trả lời một tiếng "Ừ" không nhanh không chậm, anh không vạch trần lời nói dối của dì Khổng, "Được, tôi cúp máy trước."
Anh ngồi trong căn phòng lạnh như hầm băng của phòng khách sạn xem cái lễ trao giải không biết thức thời này.
Anh không cho Cố Khấu đi thật ra bởi vì tình trạng cơ thể của cô đến những nơi như vậy sẽ không mấy an toàn, nhưng cũng bởi vì sợ rằng tâm lý của cô chịu không nổi.
Dù sao dưới con mắt của người khác cô vẫn còn là một cô gái nhỏ, lúc đó kết hôn cũng là làm trong lặng lẽ, khi đó cô khờ dại còn muốn ẩn hôn 40 năm, chờ đến khi thật sự về hưu sẽ tổ chức hôn lễ, kết quả là vừa nháy mắt qua mấy tháng cô đã có con rồi, còn không biết trên mạng sẽ rêu rao cô thành dạng gì đây.
Gánh nặng thần tượng của cô rất nặng, vẫn rất để ý ánh mắt của người khác nhìn mình.
Trong TV, bầu không khí ở hội trường lúc đó rất tốt, giải thưởng diễn viên mới xuất sắc nhất được trao cho một cậu thanh niên 17 tuổi, vẻ mặt của cậu ta dè dặt bước lên bục nhận thưởng, lúc bước ngang qua khán phòng còn hơi vấp chân, chuệnh choạng.
Vừa liếc mắt đã nhìn thấy Cố Khấu, hôm nay cô rất đẹp, mái tóc dài được uốn xoăn trên đầu vai mềm mượt, mặc một cái đầm màu trắng, vừa trong trẻo vừa thanh tao.
Cậu diễn viên trẻ này vẫn luôn rất thích Cố Khấu, trong tuổi dậy thì còn cầm ảnh của Cố Khấu mộng xuân hết lần này đến lần khác, kết quả vừa liếc mắt xuống một chút đã nhìn thấy cái bụng phồng lên của cô, tức khác há miệng thở dốc, ngay cả đường đi cũng không nhìn rõ, thiếu chút nữa vồ ếch.
Cố Khấu vừa nãy thất thần, bị cậu ta làm cho hoảng sợ, khẽ "Ai da" một tiếng, "Sao cậu ta đi mà không nhìn đường vậy chứ?"
Trần Hựu An trên màn hình còn có Cố Chính Tắc đang ngồi trên sô pha đồng thời đỡ trán.
Lần đầu tiên nhìn thấy người tình trong mộng, không chỉ có chút lãng xẹt mà còn phát hiện ra người ta đã mang thai rồi, cậu thanh niên sợ hãi không ít, lúc nhận thưởng còn nói lắp bắp, cuối cùng dứt khoát che mặt lại, "Cảm ơn mọi người!" vừa nói xong thì chạy trối chết, lúc đi ngang qua Cố Khấu lần nữa còn không dám ngẩng đầu lên.

⬅ Trước Tiếp ➡