⬅ Trước Tiếp ➡
Cố Khấu còn nhớ rõ trên tấm thảm này, cô đã từng khóc một cách không thể hiểu được vào một buổi trưa đó, ngay cả bộ phim điện ảnh đó cô cũng không thể xem vào chút nào.
Bên cạnh thảm còn đặt một cái bàn ăn, anh cũng từng quỳ một chân xuống chỗ này, hỏi cô muốn khi nào thì gả cho anh. Anh không cho cô có lựa chọn nào khác, mà cô cũng không muốn lựa chọn nào khác.
Cô rất ít khi trở về, chỉ có người giúp việc theo giờ thỉnh thoảng đến quét dọn, cái đồng hồ điện tử đặt chỗ cửa sổ đã sớm hết pin, thời gian cũng ngừng lại vào lúc hoàng hôn của ba năm trước đây, làm cho cô trong nháy mắt cảm thấy hoảng hốt, lúc này mới cảm thấy thật sự là cảnh vật đổi dời -- mới đó mà đã bảy năm.
Sinh hoạt bình đạm thường ngày dường như đã bị ném xa phía sau đầu, Cố Bạch không ở đây, chỉ có vết sẹo mờ trên bụng của cô nhắc nhở cho bọn họ năm tháng trôi qua nhanh chóng như thế nào, nhưng đỉnh sóng phập phồng lại đem những thứ đó ném lên chín tầng mây.
Dục vọng đang dâng trào của anh được bao bọc trong chất lỏng của cô, tiếng nước theo động tác kẹp kéo từng cái một tiến thẳng vào trong cơ thể cô, Cố Khấu kêu đến mức lạc giọng, run rẩy thân mình yếu ớt bên dưới cơ thể anh, chất lỏng trào ra thấm ướt một góc thảm, ngón tay anh theo động tác của dương vật chen vào hoa huyệt của cô, moi ra chất dịch ấm áp. Anh ép cô mở đôi môi đỏ ra, ép người xuống hôn.
Nước bọt trong miệng Cố Khấu bị anh khuấy đảo đến mất khống chế, có vài giọt tràn ra khỏi khóe miệng, cô "uhm uhm' đáp trả lại anh, "Em không thở được.. Em không được, anh quá nhanh.."
Cố Chính Tắc ôm eo cô trở người một cái, chính mình ngồi trên thảm, đỡ eo cô, không thể kiềm chế được bản thân mà thở gấp một hơi, "Tự em động đi."
Như vậy lại dịu dàng hơn lúc nãy rất nhiều, Cố Khấu đỡ ngực anh, cắn môi ngồi xổm xuống dưới. Cô rất cẩn thận, vừa nông vừa chậm, cứ như vậy làm cho cả mặt anh đều nổi lên tình dục. Bàn tay to của Cố Chính Tắc bao lấy bầu ngực tuyết trắng của cô, nắm chặt rồi thả lỏng, làm cho cả người cô như đang trên giàn lửa cháy, ngay cả bụng nhỏ đang nhấp nhô cũng khẽ run, "A~.. Anh đừng cử động mà .. Em tới ..
Bức anh đến mức sắp bốc cháy.
Cố Chính Tắc mạnh mẽ kéo eo của cô xuống phía dưới, hai tay anh nắm lấy hai bên mông của cô, cử động thay cô. Cố Khấu hét lên một tiếng, ôm chặt lấy bờ vai của anh mà co rút kịch liệt, rốt cuộc cũng nói không thành nổi một câu, chỉ có phần thân dưới đang mạnh mẽ mút căn, một dòng chất lỏng ấm áp xối lên phần đầu dương vậy của anh, tưới đến mức cây gậy thịt đó trướng thêm một cỡ.
Cố Chính Tắc ôm cô vào trong ngực rồi đứng lên, cuối cùng cũng chịu đem cô trở về giường mà triền miên, hai bờ mông của Cố Khấu bị anh bóp, huyệt nhỏ mềm yếu bị căng ra hết cỡ, run rẩy mà kêu, bị động tác đưa đẩy của anh làm cho chết đi sống lại.

⬅ Trước Tiếp ➡