⬅ Trước Tiếp ➡
Một đêm này sảng khoái đầm đìa, cả người Cố Khấu như rã rời xương cốt, mới sáng sớm dính chặt lấy cái giường không dậy nổi. Cố Chính Tắc kéo bức màn lại, từ phía sâu ôm cô ngủ đến khi trời tối đen.
Không biết ngủ bao lâu sau, Cố Khấu lại giãy giụa từ trong ngực anh, anh tưởng cô bị ôm nên không thoải mái, buông cô ra, không ngờ được Cố Khấu cau mày, "ưm" một tiếng rồi xoay người lại, mặt đối mặt ôm lấy eo anh, đầu nhỏ dụi dụi rồi vùi vào ngực anh, một lần nữa ngủ say.
Anh chỉ có chút buồn cười, từ nhỏ Cố Bạch đã dính lấy anh, chuyện này giống như là được di truyền.
Chuyện tập huấn của Cố Bạch chỉ mất có một ngày rưỡi -- dù sao cũng chỉ là mấy đứa nhỏ cấp một nên trường học cũng không sắp xếp tập huấn quá cao, chẳng qua là dẫn theo một đám nhóc làm hướng đạo sinh đi dạo quanh bảo tàng, đi đắp người tuyết, đi đọ kiến thức mà thôi.
Cổ Bạch đại sát tứ phương, không hổ là con chim đầu đàn.
Tới buổi chiều ngày hôm sau, xe buýt chở theo một đám hướng đạo sinh mini trở về trường, các bậc phụ huynh đã chờ sẵn ở đó, hỏi han ân cần rồi rước đám nhóc con cầu con tự này trở về nhà.
Cố bạch biết hôm nay ba nhóc phải đi làm, mẹ cũng phải đọc kịch bản, trợ lý Lưu còn đang nghỉ phép nên sáng sớm đã nói cho dì Vương đến đón nhóc.
Dì Vương này thật ra chính là người đại diện của mẹ nhóc, là người rất dễ tính, chỉ là dì không cho nhóc kêu mình là dì, lần nào cũng sửa miệng nhóc: "Phải gọi là chị."
Cố Bạch nói: "Bạn học Vương Thi Giai này, kính mời bạn đừng có xem thường những bạn nhỏ hơn mình chứ, mình gọi bạn là chị, chẳng lẽ bạn cũng phải gọi mẹ mình là dì à?"
Ý chí sắt đá này của dì Vương không dễ gì lay động: "Đó là chuyện của dì và mẹ con, dù sao con cũng không được gọi ta là dì."
Cố Bạch không chịu bỏ qua, bị dì Vương này hối lộ cho một cây kem chocolate, lập tức đầu hàng, "Cảm ơn chị Giai Giai! Chúng ta đi đây vậy chị?"
Vương Thi Giai không muốn để một mình cậu nhóc ở lại trong xe, "Có một hoạt động bán đấu giá để làm công ích, đồ diễn trước đây của mẹ con để ở đây nên dì đi lấy. Con muốn lên không? Chân ngắn như vậy thì leo cầu thang rèn luyện một chút đi."
Cố Bạch nhìn thấy hành lang tối om, còn cho rằng một mình dì ấy không dám đi nên lập tức ra vẻ anh hùng ưỡn ngực: "Để con đi với dì."
Lầu bảy đúng là cao thật. Cố Bạch leo đến nơi thì thở hồng hộc, Vương Thi Giai lấy chìa khóa ra tra vào ổ khóa.
Trong phòng rất sáng, rất sạch sẽ, rất ấm áp, rõ ràng là 7 giờ tối nhưng lại phảng phất mùi của thức ăn sáng, một người đang mặc bộ đồ ngủ hình con gấu trúc ngồi trước bàn uống sữa bò, một người khác mặc áo sơ mi trắng đang thay pin cho cái đồng hồ điện tử.
Kẻ xấu mặc bộ đồ ngủ hình gấu trúc vươn eo, kẻ xấu mặc áo sơ mi trắng thì cười với kẻ xấu kia, nói: "Sao vậy? Vẫn thích căn nhà này hơn sao?"

⬅ Trước Tiếp ➡