⬅ Trước Tiếp ➡
Cố Khấu yên lặng cúi đầu nhìn, quả nhiên ly nước trái cây trong tay cô chỉ còn một nửa, phần còn lại đều dính hết lên áo của Cố Chính Tắc. Cô cúi đầu ấp úng nửa ngày, không chờ cô mở lời, Trần Bùi Niệm đã nói một cách lưu loát: "Để tôi kêu thư ký Lưu mang quần áo qua đây, Cố tổng cởi áo ra trước đã, để cho khách sạn hỗ trợ gột rửa một chút.."
Cố Khấu hít một hơi sâu, bỏ lại một câu "Ngại quá" rồi đi thẳng mà không thèm quay đầu lại.
Cảm giác 7 năm ngứa ngáy là chuyện bình thường, mỗi người đều theo đuổi cảm giác mới mẻ, cho dù có thật sự như vậy thì cũng không cách nào tránh được.
Cố Khấu trở về phòng, ngay cả trang phục diễn cũng chưa thay ra đã ngồi phịch trên ghế sô pha gọi cơm hộp, từ bia đến rượu vang đỏ đều không sót. Có người ở bên ngoài đang gõ cửa phòng cô. Cô để chân trần đi ra mở cửa, người bên ngoài vậy mà là Cố Chính Tắc.
Cố Khấu hối hận bản thân đã không mang giày vào, chỉ có thể ngước mắt nhìn anh, hung hăng hỏi: "Có việc sao?"
Cố Chính Tắc nhíu mày: "Anh có một bộ quần áo để ở chỗ em."
Lúc mới vừa khởi động máy, Cố Chính Tắc có đến thăm cô một lần, hai người lăn lộn đến hừng đông, cả bộ tay trang của anh bị cô đè ở dưới người, nhăn nhúm không ra hình dáng, sau đó đành phải kêu thư ký Lưu đưa đồ mới đến đây, còn bộ đồ đó sau khi giặt tẩy xong xuôi vẫn còn treo trong tủ đồ của cô. Suýt chút nữa Cố Khấu đã quên chuyện này, nghe anh nói như vậy, cô đành phải lùi về sau một bước cho anh bước vào trong.
Cố Chính Tắc bước vòng qua người cô, mở tủ quần áo ra tự mình tìm áo sơ mi của mình.
Cố Khấu ít khi sắp xếp lại tủ quần áo nên trong tủ treo đủ bảy sắc cầu vồng, bộ tây trang màu trắng đen của anh cũng không dễ tìm, ngược lại có mấy bộ nội y tình thú rất bắt mắt.
Gần đây Cố Khấu hận anh đến ngứa cả răng, mà răng vừa ngứa là đi mưa nội y tình thú, ở trong đầu tự suy diễn sẽ cho người đó chỉ được nhìn mà không được ăn. Trong tủ quần áo treo bộ ren màu trắng sữa bò, bộ tơ lụa màu nâu chocolate, bộ sọc màu xanh quả bơ, còn có bộ đính trân châu hình quả cherry nữa.
Điều hòa trong phòng thổi gió vừa lạnh vừa khô, nhưng cảm giác ngứa ngáy trong lòng lại tạo ra một bầu không khí ướt át nóng bỏng.
Cố Khấu nhìn thấy hình ảnh phản chiếu của mình trong gương, từng tà váy đỏ rũ phất phơ xuống dưới, để lộ ra mũi chân trắng bóc, trên ngón chân có sơn một chút màu hồng, là màu hồng cánh sen dành cho mấy công chúa bé bỏng. Mái tóc đen được vấn gọn gàng, cài lại bằng trâm ngọc, còn có sợi tơ đính trên trâm bám vào cổ, bị cô dùng tay vén ngược ra sau.
Nhìn dáng vẻ như không có việc gì của Cố Chính Tắc, cô đang cân nhắc thử một chút ý xấu vừa mới chợt nảy ra trong đầu.
Ngón tay lướt qua xương quai xanh, lướt thẳng xuống phía dưới, đẩy ra áo ngực vướng víu.

⬅ Trước Tiếp ➡