Lớp tơ lụa màu đỏ tươi nhanh chóng bị hai đỉnh hồng mai của cô chống ngược lên, để lộ ra phần da thịt trắng mịn, núi đôi hiện ra một cách mơ hồ phía sau lớp vải mỏng, còn thoáng nhìn thấy sự phập phồng đằng sau đó.
Cố Khấu biết Cố Chính Tắc nhìn thấy cảnh tượng này ở trong gương bởi vì động tác của anh trong tủ quần áo vừa khựng lại một chút. Cố Khấu biết rất rõ anh thích nhất là cái gì.
Cô không hoang mang chút nào, chậm rãi cởi đồ ra, Áo ngực hơi rộng, sau đó phần đai lưng buông ra, vải tơ đỏ bị cô vứt trên đất, để hai chân trần trụi bước về phía trước, hơi thở kề sát ngay đầu vai anh.
Tay cô vừa đưa vào tủ quần áo định lấy bộ đồ tơ lụa màu nâu chocolate kia thì cổ tay đã bị anh nắm lại, kéo ngược về hướng chiếc giường. Cố Chính Tắc ném bộ tây trang vừa mới lộ ra khỏi tủ đồ lên tủ đầu giường rồi xoay người dễ dàng đè người cô trên chiếc giường lớn, đè lại cánh tay còn đang bận tự cởi quần áo của cô, hô hấp nặng nề nhìn cô chằm chằm, giống như có chút bất mãn: "Làm gì vậy?"
Giọng nói của anh rất cứng nhắc nhưng Cố Khấu lại cười tủm tỉm vươn eo lại gần hầu kết của anh để thổi hơi, đầu lưỡi non mềm vừa chạm vào khớp xương cứng nhắc đã vội tách ra, "Làm anh đó."
Nguời bên dưới trắng đỏ tách biệt, mái tóc dài của cô phất qua đuôi mày khóe mắt, cả người đều tràn ngập vẻ câu dẫn mị hoặc. Cố Chính Tắc cười một tiếng, ngón cái xoa xoa trên đôi môi đỏ của cô, "Chỉ bằng em?"
Cố Chính Tắc đưa tay cởi váy của cô, đầu ngón tay thô ráp chạm vào cơ thể mềm mại đưa tới từng đợt run rẩy. Cô khẽ thở gấp vài hơi, cả khuôn mặt đều bị chọc ghẹo đến mức đỏ bừng, tốn công vô ích giãy giụa vài cái, ngược lại còn giúp anh dễ dàng cởi đồ cô hơn. Áo ngoài bằng lụa mỏng bị cởi ra, cô gấp gáp vỗ lên ngực anh, ".. Nhẹ một chút! Đó là đồ diễn! Làm hư rồi sẽ bị phạt đó!"
Cố Chính Tắc ném áo ngoài sang một bên, Cố Khấu bị anh giam giữa hai chân, trên người cô chỉ còn lại một cái áo lót kiểu dáng kỳ lạ cùng với váy dài được thắt dây ở phía bên hông. Cái áo lót mỏng này lộ eo, lộ vai, lộ lưng, người thiết kế bộ trang phục này không biết là nghĩ như thế nào, giống như sợ nữ chính ở trước màn ảnh không lột hết thì không được, mấy thứ này mặc còn không bằng không mặc.
Cố Chính Tắc đi cởi váy của cô ra nhưng Cố Khấu lại không chịu phối hợp chút nào, đấm đá lung tung, đột nhiên cô nở nụ cười ngọt ngào, nhẹ nhàng nâng chân phải gác lên vai trái của anh, nhẹ giọng nói: "Thiếu hiệp, bổn cung là người trên vạn người."
Đây là lời thoại của A Sơ, Cố Chính Tắc từng đọc qua kịch bản, là cảnh thiếu hiệp Bắc Lăng bị công chúa A Sơ dụ dỗ diễn một vở kịch, trong lúc hai người đang bị lửa dục khống chế nhưng công chúa vẫn không cam lòng ở phía dưới, trước khi khởi động máy quay anh còn cùng cô diễn thử đoạn này mấy lần nên đối với cảnh giường chiếu này rất quen thuộc.