⬅ Trước Tiếp ➡
Có thể là do khí chất tinh anh trên người Thịnh Dư Minh quá mức nổi bật, vừa mở miệng lại nói đến đất đai này nọ làm người khác liên tưởng đến hình ảnh vài trăm triệu hiện ra trước mắt, mấy diễn viên đi phía trước đều quay đầu lại nhìn anh ta, ngay cả Trần Hựu An cũng quay đầu lại mấy lần.
Thịnh Dư Minh thấy cô sợ người khác sẽ nhìn ra chuyện gì nên cho cô một bậc thang đi xuống, "Cô Cố đi trước đi, Cố tổng rất nhanh sẽ xuất viện, cô không cần lo lắng."
Cô Khấu không hiểu ra sao, nửa ngày mới nói: "A?"
Thịnh Dư Minh tự hiểu ra mình đã lỡ lời, mỉm cười rồi đi mất.
Mình đông giáp sắt như Cố Chính tắc vậy mà lại nằm viện! Cố Khấu bỗng cảm thấy sợ hãi, đồng thời có điểm trách cứ Thịnh Dư Minh ---- người này đúng là không biết điều, anh ta thấy mình là người tốt khi không nhắc tới chuyện này sao?
Nghĩ lại mới thấy, cô biết Cố Chính Tắc nằm viện nhưng lại không muốn đi thăm; có điều tám phần là Cố Chính Tắc cũng biết cô biết chuyện anh nằm viện, nếu cô không đi thì chính là cố ý không đi trong mắt anh.
Cố tổng là dạng kim chủ cầu mà không được, lúc vui vẻ ở trên giường thì còn may ra nhưng xuống giường thì lập tức đổi mặt, thế nên Cố Khấu vĩnh viễn không biết được anh đang suy nghĩ điều gì, vẫn cứ sợ anh như trước.
Việc cô có muốn đi thăm bệnh hay không nghĩ mãi vẫn rối rắm như Hamlet vậy, một đêm trằn trọc, sáng hôm sau thức dậy quầng thâm mắt to như hai cái bánh xe bò.
Cố Khấu mần mò một hồi mới đi trang điểm, Lâm Văn Phi không biết đã trở lại từ khi nào, lúc bước vào phòng trang điểm nhìn thấy quầng thâm dưới mắt cô thì bật cười, "Sao vậy? Bộ hôm nay diễn bài thi tốt nghiệp à?"
Tố chất tâm lý của Cố Khấu năm cấp ba rất kém, mỗi khi tới kỳ thi đều bị mất ngủ, mỗi lần bước vào phòng thi đều đeo hai cái quầng thâm to đùng, làm xong bài thi sẽ vội vàng đọc lại một lượt để kiểm tra rồi nằm đè lên bài thi mà ngủ, giám thị gác thi muốn thu bài mà kéo mãi không ra. Trương Sĩ Phong ngồi ở sau lưng cô, viết dòng chữ "Gấu trúc cần bảo vệ đặc biệt trong kỳ thi cuối kỳ" dán sau lưng cô, cô đem theo tờ giấy đó đi tập văn nghệ bị Lâm Văn Phi cười nguyên một ngày.
Cũng đã lâu lắm rồi nhưng chuyện vẫn rõ ràng như vậy, Lâm Văn Phi là buột miệng nói ra, lời vừa thốt ra thì cả hai người đều sửng sốt.
Cố Khấu chột dạ nói: "Đàn anh, anh tìm em có việc gì sao?"
Lâm Văn Phi nói: "Anh không tìm em, anh chỉ đi chợp mắt một chút."
Anh ngồi xuống cái ghế trống bên cạnh bàn trang điểm, tầm mắt đôi khi lướt qua chỗ Cố Khấu. Hai ngày này anh đúng là cảm thấy ý chí của cô rất sắt đá, từ buổi tối hôm đó đến nay cô cũng chưa từng khóc lần nào. Anh thấy có gì đó sai sai nên nói với cô: "Muốn khóc thì cứ khóc đi, nghẹn trong lòng thì không tốt."
Cố Khấu ngây ngô cười một cái, nói: "Thật sự là em không khóc được.."

⬅ Trước Tiếp ➡