⬅ Trước Tiếp ➡
Lâm Văn Phi sợ cô tắm lâu sẽ xảy ra chuyện nên gõ cửa hối cô nhanh lên, "Cố Khấu, nhanh ra đây, nếu không ổn thì chúng ta đến bệnh viện."
Lúc cô bước ra thì giống như đang đề phòng trộm cướp, ăn mặc kín mít. Lâm Văn Phi kiên nhẫn dỗ cô kéo ống quần và ống tay áo lên để thoa thuốc mới phát hiện cô chà rửa bản thân rất kĩ, có vài chỗ da bong tróc lên.
Có lẽ là cô đã bị hoảng sợ nên có chút sang chấn tâm lý, cô mở tất cả đèn trong phòng lên, ngay cả ánh mắt nhìn anh cũng mang tính cảnh giác, hỏi nhiều lần, "Chừng nào thì anh đi?" Còn tự mình tiễn anh ra cửa, Lâm Văn Phi nghe được Cố Khấu ở bên trong vặn khóa trái cửa vài vòng.
Trong nhất thời anh trở nên bất động, không ngờ cô lại mở cửa, thò đầu ra, "Đàn anh, em không dám ngủ. Anh có thuốc ngủ không?"
Lâm Văn Phi nghĩ một lát rồi về phòng mình ôm Tiểu Lục qua đưa cho cô, "Để nó ngủ bên cạnh em đi."
Tiểu Lục là một con cẩu ham ăn ham ngủ, lúc này đã ngủ được mấy giấc rồi, nó cũng không sợ người lạ, vừa nhìn thấy Cố Khấu, nửa tỉnh nửa mơ vẫy vẫy đuôi.
Lâm Văn Phi còn sợ Tiểu Lục sẽ làm phiền cô nhưng con chó này lại rất hồn nhiên, nó chỉ không thích việc bị phá đám lúc đang ngủ, lười biếng chui vào trong chăn của Cố Khấu, ngáp một cái rồi tiếp tục ngủ.
Chuyện này Cố Khấu không nói cho Cố Chính Tắc biết, một là sợ anh sẽ cảm thấy mình phiền phức, hai là không dám làm phiền đến Cố Chính Tắc đang vui vẻ bên tình mới.
Chuyện tin đồn lần trước của Đỗ Dương và "bạn trai đại gia bí mật" rất nhanh đã bị dìm xuống, Cố Khấu cũng không tò mò theo dõi tiếp phần vì cô cảm thấy chuyện này chẳng có gì thú vị, hơn nữa Lâm Văn Phi còn phải đi công tác, bận mở họp nên cô cũng không thể tìm chó của anh chơi được. Ở trường quay một đường hai chỗ đi làm tan làm, mỗi ngày trôi qua đều giống như quay trở lại cuộc sống của sinh viên ở ký túc xá, không có gì khác nhau.
Nhưng thật ra có một lần cô gặp phải Thịnh Dư Minh.
Cơm hộp ở đoàn phim không có đa dạng, ngay cả hộp cơm inox làm riêng cho đạo diễn cũng không có gì để khen, quay được một thời gian thì đạo diễn Ngô là người thèm ăn đến không chịu nổi đành dẫn mọi người ra ngoài ăn cơm, đến nhà hàng ở gần đó được hô hào là nhà hàng cao cấp năm sao tưng tự như Nông Gia Nhạc.
Cố Khấu theo Cố Chính Tắc hơn hai năm nên đã quen ăn theo khẩu vị đại gia của anh, một bữa ăn như thế này cũng không hiếm lạ gì với cô, chỉ lười biếng xách túi đi theo mọi người, vừa bước vào cửa đã nhìn thấy một gương mặt đẹp trai sáng láng không hợp với không gian của nhà hàng này, cô lập đứng ngây người, "Anh Thịnh?"
Thịnh Dư Minh không giống loại người thường hay lui đến những chỗ như thế này, ngay cả bản thân anh cũng biết điều đó nên mỉm cười lịch sự: "Tôi thay Cố tổng đến đây khảo sát đất. Trùng hợp như vậy, cô Cố cũng đóng phim ở chỗ này?"

⬅ Trước Tiếp ➡