⬅ Trước Tiếp ➡
Đại khái là trong lòng cô có chút mâu thuẫn, mâu thuẫn khi phải nói chuyện này với người khác, cũng mâu thuẫn khi gọi điện thoại cho Cố Chính Tắc, nhưng rõ ràng là sớm hay muộn gì thì Cố Chính Tắc cũng phải biết.
Vốn dĩ Cố Khấu hoàn toàn không muốn mở miệng nói chuyện của con ma men kia, bị Cố Chính Tắc cắt ngang như vậy, cô cũng không biết đường dẫn thần kinh nào của cô đột nhiên sáng lên, nói bật ra: "Cố tiên sinh, cảnh sát không tìm thấy gã say rượu kia.. Có phải hắn ta đã bị anh..?
Cố Chính Tắc đang dựa vào tủ đầu giường, đột nhiên đưa tay kéo cái ghế qua ngồi xuống, "Đúng, em muốn hỏi chuyện này?"
Bị một người cao lớn như vậy trấn ở trước giường nên cảm giác bị bức bách cũng không giống bình thường tí nào, mà cảm giác áp bức lại không ngừng toát ra từ trên người Cố Chính Tắc.
Cố Khấu rợn cả người, ".. Anh làm gì với hắn ta vậy?"
Cố Chính Tắc miệng cười nhưng trong lòng không vui chút nào, khóe môi hơi nhếch lên, "Còn chưa quyết định, em muốn sao."
Cố Chính Tắc ngoài miệng thì cười nhưng trong lòng không cười, khóe môi hơi nhếch lên một chút, "Vẫn chưa quyết định, em muốn xử lý thế nào."
Cố Khấu chợt nhớ đến lúc cô vào đây thì đã có ba người vệ sĩ mặc đồ đen kiểm tra người khiến cô thấy mình như đang đi đóng phim xã hội đen, bây giờ Cố Chính Tắc lại càng ra vẻ như vậy làm cô cảm thấy càng giống thật hơn.
Cô trợn mắt há hốc mồm nửa ngày, lắp bắp nói: "Vậy, vậy thì cứ xử lý như bình thường đi.."
Nếu không vậy thì sao, cho dù cô hận người kia đến đau gan đau phổi, sợ đến mức gặp ác mộng đêm ngủ không yên, nhưng chẳng lẽ muốn giết người mới thôi? Đến lúc đó thì hạng diễn viên tôm tép như cô lại bị lôi lên bản tin thời sự xã hội.
Cố Chính Tắc mặt lạnh như băng trầm mặc nhìn cô một hồi, điệu bộ hình như không mấy tán đồng với cô.
Cố Khấu vội vàng nói: "Bọn em đã điều tra rồi, vụ việc này thật ra cũng xem là án hình sự nên nếu xử lý đúng theo luật cũng đã rất nghiêm khắc rồi. Hơn nữa em cũng không thiếu mất cái tay cái chân nào, anh xem, đã lành hết rồi đúng không.."
Hồi nhỏ cô xem rất nhiều phim xã hội đen nên bị nụ cười kia của Cố Chính Tắc dọa cho ngây ngốc, cô rất sợ sẽ gây ra án mạng. Nói xong thì cởi khăn quàng cổ ra cho anh xem, để Cố Chính Tắc thấy cổ của cô.
Cố Chính Tắc nhíu mày kéo lấy khăn quàng cổ, "Làm gì? Tôi không muốn nhìn."
Trên chỗ thái dương của cô có một vết đỏ dài, cô chỉ vào chỗ vết thương ngơ ngác nói: "Không phải lúc nãy anh muốn xem sao?"
Cố Chính Tắc mất kiên nhẫn đẩy cô lùi về sau, "Không nhìn."
Anh sợ mình nhìn thấy sẽ thật sự giết người.
Cố Khấu hôm nay không có cảnh diễn ở đoàn phim, Cố Chính Tắc không nói cô phải đi ngay nên cô đành ngồi ngốc bên cạnh hết một ngày.
Cố Chính Tắc vừa nằm viện thì ngày tháng đã trở nên yên tĩnh hơn nhiều, không có điện thoại liên hồi, cũng không cần phải họp hành gì nữa, thậm chí anh còn mở TV trong phòng bệnh lên hỏi cô, "Gần đây có gì hay?"

⬅ Trước Tiếp ➡