⬅ Trước Tiếp ➡
Một người lớn xác như vậy, ngày thường cứ như siêu nhân nhưng vừa nằm viện thì một bóng đi thăm cũng không có, có gì hay để xem cũng không biết.
Cố Khấu nổi lên sự đồng cảm, tìm một bộ phim điện ảnh hay ho chia sẻ cho anh xem, "Bộ này kích thích lắm đó."
Bộ phim này Cố Khấu đã xem qua, Cố Chính Tắc tập trung tinh thần xem phim, còn cô ngồi thất thần ở bên cạnh ăn một dĩa trái cây, chơi điện thoại một hồi, học hết lời thoại, lại ngủ một giấc, tỉnh lại vừa lúc màn hình đang chạy tên diễn viên tham gia.
Bên ngoài trời đã tối rồi, phòng bệnh không có bật đèn, chỉ có ánh sáng lập lòe trên màn hình mơ hồ hắt ra.
Biểu cảm của Cố Chính Tắc vô cùng nghiêm túc, giống như đang xem báo cáo tài chính của công ty, Cố Khấu mơ mơ màng màng ngắm nhìn anh.
Cô hiếm khi có cơ hội nhìn anh một cách gần gũi như vậy, ánh sáng mơ hồ xuyên qua bóng đêm soi rõ sườn mặt của anh, trong lúc mệt mỏi cô đã rút ra một kết luận: Anh thật sự rất đẹp trai.
Suy nghĩ trong đầu cô còn chưa kịp thành hình thì Cố Chính Tắc đột nhiên xoay đầu nhìn về phía cô. Tầm mắt hai người giao nhau, Cố Khấu còn chưa kịp nhìn sang chỗ khác thì anh đã cúi xuống hôn cô.
Cố Khấu không biết anh muốn làm gì, bị anh quấn lấy đầu lưỡi trêu đùa mà thấp thỏm lo sợ.
Cũng may là chỗ gãy xương của Cố Chính Tắc vẫn còn đau nên không tính toán tiến thêm bước nữa, chỉ đưa tay giữ ót của cô, hôn đến nỗi cô hô hấp không được mà trốn không xong, "Ưm, ưm" giãy giụa.
Thế nhưng Cố Chính Tắc lại hung hăng giữ chặt cô trong lòng bàn tay, khoảng cách giữa hai người gần đến mức không khí không có kẽ để len vào, giống như hai con vật bị thương đang liếm miệng vết thương cho nhau.
Anh cắn đầu lưỡi của cô không buông, Cố Khấu vì đau mà phát ra tiếng ưm, mái tóc mềm mượt lướt qua bàn tay anh, đầu ngón tay chạm đến vành tai của cô, làm cô nhạy cảm co rụt người lại, cảm giác hơi thở của anh càng trở nên nóng bỏng hơn.
Cửa phòng bệnh không có khóa, Cố Khấu càng sợ anh thật sự muốn cô ở chỗ này, vội vàng đưa tay đẩy nhẹ anh, "Cố tiên sinh.."
Cô còn chưa kịp suy nghĩ muốn nói cái gì thì bụng đã "ọt ọt" lên tiếng trước.
Cố Chính Tắc vậy mà bị cô chọc cười, xoa đầu cô, bất đắc dĩ nói: "Em đói bụng?"
Cố Khấu ngại ngùng nói: "Có một chút .. Anh muốn ăn cái gì?"
Cố Khấu ngày thường bận quay phim đến hoa mắt chóng mặt, không lo lắng Dương Diệu Nghi giật dây cho cô mà cô cũng không rảnh lo nghĩ nhiều, tới hôm nay lại lo lắng suy nghĩ suốt một đường về chuyện của anh và Đỗ Dương ---- vốn dĩ cô cũng đã nghĩ kỹ rồi, nếu Cố Chính Tắc thật sự có ý chán ghét cô cũng không phải là chuyện xấu, cô đã sớm nhận thức rõ bản thân không phải là chim hoàng yến nuôi trong lòng. Từ hai năm trước đã biết không có hy vọng gì nên vẫn luôn trông ngóng một ngày nào đó Cố Chính Tắc thấy cô ấu trĩ, thấy cô không biết làm trò thì sẽ mặc kệ cô, một chân đẩy cô ra rồi đi tìm người khác.

⬅ Trước Tiếp ➡