Nhưng ngày tháng như vậy cứ chậm rãi trôi qua, cô đã dần quên mất đi chuyện đó, còn có suy nghĩ thèm khát đối với Cố Chính Tắc, còn bị anh hôn đến mức bụng đánh trống.
Cố Khấu ít nhiều có chút cạn lời với chính bản thân mình, cô thậm chí còn muốn moi tim moi não ra để tự hỏi: Có phải cô bị điên rồi hay không? Cố Chính Tắc là người mà cô có thể thích hay sao?
Cố tổng: "Tôi không nhìn!" (Trong lòng ủy khuất ngàn lần, nước mắt ướt mi hahaha)
Quá trình ăn buổi cơm chiều thật sự im lặng, kỳ thật ngày thường lúc bọn họ ăn cơm cũng không nói chuyện gì mấy, chỉ có tiếng nhạc ở nhà hàng giúp hóa giải xấu hổ, nhưng ở phòng bệnh lại không được như vậy.
Cũng may Cố Chính Tắc chủ động hỏi: "Còn phải quay nhiều không?"
Cố Khấu nói: "Em quay chắc được một phần ba rồi."
Cô biết Cố Chính Tắc đang tìm đề tài bắt chuyện nên đem chuyện ở phim trường sự câu được câu không nói cho anh nghe, giống như đang tường thuật sự kiện nhưng bởi vì chỉ có hai người, bầu không khí vô hình chung trở nên thoải mái hơn chút.
Cố Chính Tắc chính xác là đang vô công rỗi nghiệp, chờ trợ lý dọn hết chén đũa dơ đi, lại gọi người mang điểm tâm ngọt lên ăn, Cố Khấu vừa thấy đã biết là tuyệt phẩm của một nhà hàng danh tiếng, lúc ở đoàn phim cô thường hay đói lả người nên không có bỏ qua cơ hội này, cúi đầu ăn nhanh gọn.
Ăn xong ngẩng đầu lên đã thấy trong phòng bệnh của Cố Chính Tắc lắp đặt xong một bộ máy chiếu, anh còn đang chọn phim để xem.
Anh cứ như vậy trông vô cùng nhàn nhã, nhìn qua thì thấy được tâm tình đang rất phơi phới, Cố Khấu cảm thấy anh càng giống như đang nằm viện nghỉ dưỡng hơn, chỉ sợ thêm hai ngày nữa chắc anh sẽ cho người xây luôn cái bãi biển nhân tạo ngoài cửa sổ cho giống.
Ngược lại Cố Chính Tắc lại không hề cảm thấy mình đang làm lố chút nào, nhìn thấy thời gian không còn sớm, anh cầm theo ví tiền muốn đưa cô ra cửa, kêu trợ lý Lưu sắp xếp tài xế, "Đi phía Tây Môn đi."
Cố Khấu từ trước tới nay đều bị anh gọi đến khách sạn, nhiều nhất cũng chính là đến văn phòng của anh, không nghĩ tới hôm nay đi thăm bệnh lại được hưởng chế độ của sủng phi, tức thì cảm thấy thụ sủng nhược kinh, "Cố tiên sinh, anh không cần đưa em đi đâu!"
Cố Chính Tắc hôm nay nhiệt tình đến mức khác thường, bị cô từ chối như vậy, không chỉ không có ngừng bước, ngược lại còn đưa tay lấy áo khoác mặc vào, một đường đưa cô thẳng xuống lầu.
Cố Khấu còn tưởng rằng anh chỉ là muốn xuống lầu hít thở không khí, không nghĩ tới anh trực tiếp theo cô ngồi vào phía sau xe.
Việc đã như vậy Cố Khấu cũng không cách nào từ chối anh, chỉ đành thành thật ngồi ở bên cạnh.
Trợ lý lại mở cửa xe ra, đưa cho cô một cái hộp, "Cô Cố, đây là phần điểm tâm ngọt cô mang theo ăn đi."
Cố Chính Tắc không thích mấy món ngọt ngấy như thế này mà bên nhà hàng lại mang qua rất nhiều, trợ lý thấy cô thích ăn nên đóng gói tất cả lại cho cô mang đi.