⬅ Trước Tiếp ➡
Cố Chính Tắc biết cô đang say nhưng cũng đang ở trên đỉnh dục vọng, hơn nữa bị sống triều liên tiếp dồn đến làm cả người đều biến thành màu đỏ, mười phần cám dỗ. Phía dưới của anh chọc đến nơi nào đó, một tay đem cô áp đảo lại, lung tung nhét một cái gối xuống dưới lưng cô gái đã say thành một vũng bùn kia, đâm thật mạnh vào khe hẹp sưng đỏ giữa hai chân đã sớm thành một mảng lầy lội, nơi đó, đầu nấm không ngừng quấy phá khiến anh thoải mái đến không nhịn được mà thở dài một hơi.
Cố Khấu nắm lấy vai anh, đau đến nhăn lại khuôn mặt nhỏ, đáng thương hề hề mà nhỏ giọng cầu xin: "Cố tiên sinh, em đau quá.."
Cố Chính Tắc nói: "Xứng đáng."
Cố Khấu mềm như bông mà cười, phía trên có hơi cồn, cô quả thực đắc ý vênh váo, hoàn toàn đã quên chính mình đang nói chuyện với ai: "Anh đừng giận mà.."
Cố Chính Tắc vậy mà lại nói: "Được."
Ý kia đại khái là chờ sau khi cô tỉnh lại sẽ thu thập cô, nhưng Cố Khấu đã không còn cách nào tự hỏi, lo lắng bản thân say rượu sẽ nói năng lung tung. Kỳ thật sau đó cô cũng không biết mình đã nói lung tung cái gì, chỉ hoảng hốt nhìn đến gương mặt đang cười của Cố Chính Tắc, còn cúi xuống hôn môi cô.
Cố Chính Tắc tuy rằng bá đạo, nhưng ngẫu nhiên cũng có thời điểm rất ôn nhu. Nhưng Cố Khấu ngày thường lại rất chán ghét lúc anh bố thí sự dịu dàng của mình mỗi khi được hầu hạ vui vẻ ở trên giường. Hôm nay mượn chút hơi rượu mà trở nên to gan hơn, thấy anh vừa cúi đầu cô liền né tránh, thế nhưng lại bị Cố Chính Tắc bóp cằm bắt xoay trở lại.
Bờ môi của anh dừng trên môi cô, nhẹ nhàng gặm cắn, Cố Khấu dần dần hô hấp trở nên khó khăn, hít thở loạn xạ, trong cổ họng "Ân ân ô ô", phía dưới bị anh đâm lên chịu không nổi, rồi lại phát không ra thanh âm, chỉ nghĩ cầu anh nhanh một chút, vì thế vươn tay đi vuốt ve lung tung nơi hai người đang gắn kết, bàn tay mềm mại sờ nắn đến những phần đang ngấp nghé không vào được kia mà vỗ về chơi đùa, xoa đến khi Cố Chính Tắc một trận sảng khoái.
Cố Chính Tắc trong lòng hiểu rõ, "Làm gì?"
Cố Khấu mơ mơ hồ hồ mà nói: "Ngày mai còn muốn dậy sớm.."
Cố Chính Tắc nhướng mày, càng thêm hung hăng đâm vào, dương vật làm một vòng thịt dưới huyệt nhỏ đều đỏ lên, đột nhiên hoàn toàn đi vào tận gốc, Cố Khấu "A" hét lên một tiếng, lớn tiếng thở dốc, đôi mắt ướt long lanh vô tội mà nhìn chăm chú vào anh, giống như không biết chính mình làm sai cái gì.
Cố Chính Tắc đem hai chân cô gác lên vai mình, tư thế này khiến cho nơi yếu ớt giữa hai chân cô càng phô bày nguyên vẹn trước mắt anh, động tác ngày càng nhanh hơn, tàn nhẫn đâm vào, mỗi cú thúc đều như chạm đến nơi sâu nhất bên trong, giống như trừng phạt mà hỏi cô: "Còn dám hay không?"
Cô bị từng cái dội như muốn tiến về phía trước, lại bị bàn tay to của anh nắm eo giữ lại, không những trốn không thoát mà còn bị anh nhấn xuống thân dưới khiến mỗi lần như sâu đến tận cùng. Cố Khấu kêu đến lạc giọng chỉ không ngừng phát ra tiếng nức nở, "Không dám.. Em.. Uhm.. A.."

⬅ Trước Tiếp ➡