Cô không nghe được, đối phương đành phải đẩy nhẹ một cái, "Cảm phiền."
Cố Khấu mềm như bông lui về sau một bước, "bịch" ngã xuống.
Lâm Văn Phi chỉ nhớ đầu óc mình chỉ vừa mới lướt qua vài giây thế nhưng Vương Thi Giai đã kéo Cố Khấu chạy qua, nôn nóng kêu anh: "Phụ nhanh lên, đừng có đứng như trời trồng thế."
Anh nhanh chóng bước qua phụ đỡ người lên xe cứu thương, rồi đỡ cô lên giường bệnh nằm, cuối cùng anh và Vương Thi Giai hai người ngồi thẫn thờ trên hành lang bệnh viện.
Vương Thi Giai đưa cho anh một tờ khăn giấy, lúc này anh mới phát hiện lòng bàn tay của mình toàn là mồ hôi lạnh.
Những lúc anh hoảng loạn cũng không nhiều lắm nhưng Cố Khấu lại là người liên tiếp mang cho anh cảm giác đó.
Vương Thi Giai lúc nãy mắng Cố Khấu là "quỷ gây họa", anh còn cười nói Vương Thi Giai không chuyên nghiệp. Bây giờ mới phát hiện ra Cố Khấu ở trong lòng anh cũng gây rắc rối không ít.
Anh từng động lòng, thời điểm nhìn cô chuyên tâm làm bài tập, kiên cường chống chọi suốt một năm đó. Mùa hè năm thứ hai, bọn người của Trương Sĩ Phong khoe giấy thông báo trúng tuyển, chỉ có mình Cố Khấu im hơi lặng tiếng, anh cuối cùng nhịn không được, chạy đến đại học P làm người kiểm duyệt hồ sơ để tìm tên. Tìm suốt cả buổi chiều mới thấy được hai chữ Cố Khấu ở khoa địa lý cao cấp.
Kẻ xứng danh anh chàng độc thân danh giá nhất đại học P Lâm Văn Phi vậy mà tuôn trào cảm xúc hưng phấn vô cùng, đáng tiếc niềm vui lại không có chỗ chia sẻ, anh đành phải bế giảng viên làm chung với anh lên xoay một vòng. Làm thầy giáo đầu hói sợ hãi đến mức la hét chói tai.
Nhưng tới tháng chín, Cố Khấu lại không đến ghi danh cũng không ai biết tin tức của cô.
Anh tìm theo địa chỉ ghi trên hồ sơ, lúc tìm đến nhà thì nhà không có ai.
Sau đó hai năm, tên của cô vài lần xuất hiện trên bản tin giải trí, rạp chiếu phim dán poster của cô. Trên hình ảnh cô xinh đẹp động lòng người, không giống với cô nhóc con vò đầu bức tai làm bài tập toán trong cửa hàng tiện lợi.
Anh nghĩ rằng mình đã quên được cô nhưng đến khi anh xem thấy danh sách thử vai, lại thấy hai chữ "Cố Khấu".
Cố Khấu ở trong phòng bệnh truyền nước biển, anh ngồi trông ngốc ở trên hành lang bệnh viện giữa đêm khuya, đem tất cả những chữ Cố Khấu kia ghi nhớ lại một lần, lại tiếc nuối phát hiện ra tất cả những chữ đó đều chỉ cùng một người. Bao gồm cả cô gái vừa mới hôn mê lại sợ bị tiêm chích kia, cô khẽ nhăn mày, đôi môi khô nứt nẻ hơi mím lại.
Anh đọc được khẩu hình miệng, thấy cô gọi tên một người.
Mà người đó rạng sáng mới đến, dẫn theo hai người trợ lý, phong trần mệt mỏi, nhìn thấy anh ngồi trên hành lang nên đứng lại chìa bàn tay thon dài ra, "Cố Chính Tắc."
Anh bắt tay đối phương, "Lâm Văn Phi."
Cố Chính Tắc bình tĩnh nói, "Hân hạnh."
Không có người thông báo tình hình cho anh nhưng đại khái anh cũng nắm được tình huống, không hỏi gì cả, chỉ nhìn thoáng qua cái áo khoác lông vũ màu trắng trong lòng Lâm Văn Phi, "Là của Cố Khấu?"