⬅ Trước Tiếp ➡
Nhìn dáng vẻ của Cố Chính Tắc có lẽ anh vừa mới xuống máy bay, thật ra anh không cần thiết phải nửa đêm nửa hôm chạy tới bệnh viện.
Những lo lắng và nghi vấn của anh không biểu lộ trên gương mặt nhưng một cái áo khoác của Cố Khấu anh cũng không chấp nhận để người khác cầm.
Cảm giác cay đắng trong cổ họng của Lâm Văn Phi như muốn chực trào ra ngoài, anh muốn lôi cái cô ngốc đang nằm trên giường bệnh kia dậy mắng cho nên thân, hoặc là anh dứt khoác không cần mang cô ta đến bệnh viện, hoặc là buổi tối hôm đó không cần thiết phải trở về đoàn phim, có thể trực tiếp bỏ trốn.
Nhưng Cố Khấu không thích anh.
Tình yêu có liên quan đến bản năng, có liên quan đến quyền lực, có liên quan đến thời điểm, có liên quan đến dục vọng, cũng liên quan đến phẩm vị và sắc thái theo một cách không thể nào hiểu được.. Chỉ không có liên quan đến thứ tự trước hay sau thôi.
Những người đã từng kể so với ai khác đều nhìn nhận thấu đáo hơn.
Lâm Văn Phi giao áo khoác của Cố Khấu cho anh ta rồi ngáp dài một cái, cười nói: "Đúng vậy. Tôi phải đi rồi, quần áo của cô ấy đều ướt hết rồi, đừng cho cô ấy mặc nữa."
Cố Chính Tắc không mấy để tâm, chỉ nghĩ sự quan tâm này của Lâm Văn Phi giống như người nhà mẹ đẻ, không tò mò về sự tình giữa anh và Cố Khấu.
Anh đi đường dài mệt mỏi lại phải chịu đựng mùi thuốc khử trùng ở trong phòng bệnh này, để áo khoác của Cố Khấu xuống, theo thói quen tính lấy hộp thuốc và bật lửa ra, tầm mắt liếc qua lọ thuốc ho trên đầu tủ lại bỏ trở về.
Cố Khấu nằm ngủ say trên giường bệnh chật hẹp, mồ hôi ướt đẫm làm cho cô có chút khó chịu, hơn nữa trên tay còn ghim tiêm nên nhìn cả người vô cùng chật vật.
Cố Khấu rất ít khi bị bệnh, anh nhớ rõ lúc mới bắt đầu mối quan hệ với cô, có một lần anh dẫn cô ra đảo nghỉ phép, lúc ăn cơm ngay cả cái nĩa cô cũng không cầm nổi nhưng vẫn cố chịu đựng, mà anh đang đọc báo, trước sau vẫn không phát hiện ra cho đến khi có một cặp vợ chồng người Pháp lại gần hỏi cô có cần giúp đỡ gì hay không, anh mới nhận ra cô không ổn, hỏi, "Em làm sao vậy?"
Cố Khấu chịu đau đến mồ hôi chảy như tắm, nhỏ giọng nói, "Em bị đau bụng?"
Gọi bác sĩ đến kiểm tra, lại phát hiện ra là viêm ruột thừa, cũng may là vẫn chưa ra đến đảo nên vẫn kịp làm phẫu thuật, trong cái rủi có cái may.
Cho đến khí thuốc tê hết tác dụng Cố Khấu mới mơ màng chảy ra hai giọt nước mắt vì đau, khi phát hiện ra anh thì cô không khóc nữa.
Anh biết rằng đó là vì Cố Khấu xem anh là người ngoài.
Bản tính phải giữ khoảng cách với người ngoài của Cố Khấu giống như là trời sinh, từ lúc bắt đầu đã biểu hiện như vậy không chút giả dối.
Lần đầu tiên Cố Chính Tắc nhìn thấy cô xuất hiện trên màn ảnh, một cô gái trẻ tuổi bất chợt bị ống kính máy quay quay đến làm cho hoảng sợ, mặt đỏ ửng, vẻ ngây ngô non nớt không cách nào che giấu, toàn hội trường đều bị ấn tượng.

⬅ Trước Tiếp ➡