⬅ Trước Tiếp ➡
Nhưng thật ra từ nhỏ Cố Chính Tắc đã ở bên cạnh ba của anh nhìn quen vô số người đẹp nên lúc đó cũng không cảm thấy cô gái này xinh đẹp bao nhiêu. Bất quá lúc bước ra khỏi hội trường, ma xui quỷ khiến thế nào anh lại ngừng lại bên cạnh cô gái "không xinh đẹp bao nhiêu" này.
Cô còn nghĩ rằng là do mình cản đường anh, rất lễ phép nhường đường cho anh đi trước, cúi đầu khom lưng, làm ra dáng vẻ thành thục chững chạc nhưng càng giống đứa trẻ hiểu chuyện đi giữ cửa hơn.
Anh cảm thấy rất vừa ý nên đưa cho cô một tấm danh thiếp đổi lấy phần tự giới thiệu của cô, thì ra tên cô là Cố Khấu.
Hoa đậu khấu tháng hai nở trên đầu cành.
Cố Khấu như vậy, người cũng như tên, dáng người hợp nhãn, chỉ là không mấy nảy nở thôi.
Tâm tình của anh khá thoải mái, hiếm có khi không phải đi vội vã, xã giao vài câu với người khác xong mới lên xe.
Xe chạy qua một quãng, nhìn thấy cô loli lúc nãy đang đứng bên cạnh thùng rác xé danh thiếp của anh, ném xong còn chống nạnh, dương dương tự đắc mỉm cười.
Anh sống trên đời 29 năm, lần đầu tiên động lòng muốn đi theo đuổi một người, không ngờ lại đựng phải một mối thiu.
Năm Cố Chính Tắc mười sáu tuổi đã phải tiếp quản sản nghiệp của Cố thị, mới đầu các vị cán bộ lão thành cứng đầu cứng khổ cũng bị anh dạy dỗ cho đến mức nói gì nghe nấy, ước chừng cả nửa đời của anh đều bị gọi là "Cố tổng", nên từ sớm đã tập thành tính cách nói gì ai cũng phải nghe theo.
Đã nhiều năm anh chưa từng bị ai làm trái ý của mình, cơn tức giận dồn nén đã lâu bỗng bung ra.
Nếu anh xem một người là con mồi của anh thì cho dù có nhắm mắt anh vẫn dắt họ vào tròng được.
Huống chi Cố Khấu cũng không được tính là con mồi.
Anh đã tiêu phí toàn bộ tâm tư lên người cô nhóc bướng bỉnh này rồi, kỳ thật anh chỉ thả có vài câu bóng gió và một bó hoa cát cánh mà thôi.
Khả năng khuất phục của cô chậm nhịp hơn anh tưởng rất nhiều, chậm đến mức anh cũng sắp quên mất chuyện này rồi.
Ngày đó anh có tiệc xã giao ở Tước Viên, trong bữa tiệc anh cảm thấy không thú vị nên mới đứng dậy đi ra bên ngoài hút thuốc, đột nhiên nhớ đến cô gái tên Cố Khấu đó, chủ yếu là nhớ đến động tác xé danh thiếp của cô, vừa dứt khoát vừa đanh đá.
Anh vừa nghĩ, cô đã xuất hiện trong tầm mắt của anh.
Mới đầu anh mặc kệ, Cố Chính Tắc từ nhỏ đã thấy đám đàn bà bên người ba anh rất phiền phức nên bây giờ không mấy hứng thú với phụ nữ, trong chuyện này của Cố Khấu cũng chỉ có cảm giác muốn chiến thắng dục vọng chiếm hữu mà thôi, mà con mồi này bây giờ đã hạ mình trước anh, xem như anh không cần đánh đã thắng.
Mà, anh cũng không ham hố gì cho cam.
Nhưng anh lại không hề có cảm giác đắc thắng, Cố Khấu cũng không phải là phần thưởng, cô cúi đầu trước anh như vậy đã chặt đứt một con đường khác rồi, từ đây cô chỉ có thể vạch rõ ranh giới với Cố Chính Tắc.
Anh đột nhiên có chút hối hận, đồng ý thì đồng ý thôi.

⬅ Trước Tiếp ➡